CHƯƠNG TRÌNH VÌ NGƯỜI NGHÈO
CHUYẾN ĐI TỪ THIỆN ĐI VỀ CHÙA QUẢNG ĐỨC TÁNH LINH BÌNH THUẬN.
I/ Giới thiệu:

Nhân mùa Phật Đản Phật lịch 2556 Công ty Tân Trí Việt phối hợp với quý thầy quý sư cô đi về chùa Quảng Đức Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận, thăm và tặng quà cho khoảng 500 gia đình người dân tộc Ray, cùng góp chung tấm lòng chia xẻ với đồng bào dân tộc, ban tổ chức trân trọng gởi đến các cá nhân, đơn vị chương trình, rất mong được sự đóng góp của quý đơn vị và cá nhân.
II/ Nội dung chính của chương trình.
- Chương trình cắt tóc từ thiện do các học viên trường tạo mẫu tóc quốc tế phụ trách.
- Phát quà + sách + băng dĩa Phật giáo.
- Chương trình ca nhạc phục vụ cho đồng bào dân tộc có sự góp mặt của Ca Sĩ Ngân Quỳnh cùng một số anh chị em nghệ sĩ khác.
- Tham quan địa danh rất thiên nhiên hoang sơ tại Tánh Linh – Bình Thuận.
II/Thời gian địa điểm:
- Khởi hành từ Tp.HCM đến chùa QUẢNG ĐỨC Huyện Tánh Linh Tỉnh Bình Thuận.
- Dự kiến 28-29 tháng 04 năm 2012 ( nhằm thứ bảy – chủ nhật ngày 8-9 tháng 4 âm lịch).
- Khởi hành lúc 4 giờ sáng ngày 28/04/2012.
- Địa điểm tập trung:
1. CHÙA GIÁC NGUYÊN
129F Bến Vân Đồn, phường 4, Quận 4, Tp.HCM.
2. CHÙA PHỔ ĐÀ
26 Đường Trần Quý Cáp, phường 11, quận Bình Thạnh, Tp.HCM
III/ Thành Phần Ban Tổ Chức.
1. Thầy Hạnh Hòa trưởng ban tổ chức
2. Công ty Tân Trí Việt
3. Sư Cô Hạnh Giới
4. Ca sĩ Ngân Quỳnh
IV/ Địa điểm liên hệ & nhận sự đóng góp.
CHÙA PHỔ ĐÀ
26/1 Trần Quý Cáp, phường 11, quận Bình Thạnh, Tp.HCM
Điện Thoại: 0919 89 37 38 ( Gặp Thầy Hòa)
0934 032 757 ( Gặp cô Hạnh Giới)
0909 407 064 (Gặp Bích Vân)
Email: Hanh_hoa76@yahoo.com, Van.tantriviet@yahoo.com.vn
BTC TRÂN TRỌNG KÍNH BÁO.
CHI PHÍ CHO CHƯƠNG TRÌNH
1. Quà cho đồng bào dân tộc gồm 500 phần:
- Mì gói: 65.000đ x 500thùng = 32.500.000đ
- Nước tương: 7.000đ x 500chai = 3.500.000đ
- Dầu ăn: 20.000đ x 500chai = 10.000.000đ
- Hạt nêm rau nấm: 20.000đ x 500gói = 10.000.000đ
- Muối: 6000đ x 500gói = 3.000.000đ
- Đường: 11.000đ x 250 gói = 2.750.000đ
- TỔNG CỘNG: 65.500.000đ ( sáu mươi sáu triệu năm trăm ngàn đồng)
2. Chi phí khác:
- Sách báo và băng đĩa giảng được sự tài trợ từ các đơn vị( không tính trong chi phí của chương trình)
- Xe 13triệu/xe x 2 xe = 26.000.000đ
- Nước uống: 5.000chai x 200chai = 1.000.000đ
- Ăn sáng: 10.000đ x 90 người = 900.000đ
- Khăn giấy: 25 bịt x 6.500đ = 170.000đ
- Tổng cộng: 28.070.000đ
TỔNG CHI PHÍ DỰ KIẾN CHO CHƯƠNG TRÌNH: 93. 570.000VND
(Chín mươi ba triệu năm trăm bảy mươi ngàn đồng)
DANH SÁCH ỦNG HỘ CHO CHƯƠNG TRÌNH
O0O
1. Gia đình Diệu Thắm 500 phần muối
Chúng tôi sẽ cập nhập danh sách ủng hộ cho chương trình theo từng ngày.
BAN TỔ CHỨC

Thư gởi Bạn
Nguyên Phương
Đầu xuân chúc bạn và gia đình một năm vạn sự như ý !
Hôm trước mình có đi về thăm Văn nhân Đạo, tưởng chừng không bao giờ có dịp tiếp xúc với nhau, vậy mà hai anh em gặp lại lần này nói chuyện thâu đêm.
Nhiều chuyện để nói, chuyện thời thơ ấu chuyện làng An Bằng, chuyển Phật sự, rồi được anh en trong HPTABHN kể cho nghe công trình xây dựng tượng đài Quan Thế Âm ở bãi biển làng mình.
Hôm nay ngồi nhìn lại quê mình, tưởng chừng như giấc mơ, mới ngày nào đó thế hệ anh em mình cầm mấy hột bi chạy quanh làng gọi nhau đánh đá, bây giờ chúng ta đã là ông nội, ông ngoại, thời gian đã cho chúng mình lớn khôn và trưởng thành hơn.
Chuyện tượng đài Quan Thế Âm (QTA) được dựng lên ở làng,đó là một công trình vĩ đại, của khối Phật tử An Bằng trong và ngoài nước. Việc làm thật nhiêu khê như bạn đã biết, gần 20 năm mới trở thành hiện thực. Cảm ơn trời đất, cảm ơn Hội Phật Tử An Bằng Hải Ngoại (HPTABHN). Cảm ơn quê nhà và cảm ơn người bạn(*) đã quên mình trong việc hình thành tượng đài Quán Thế Âm.
Mùa hè năm 2009 bạn đi nữa vòng trái đất đến thăm tôi, thật là một việc làm quý mến và vô cùng cảm động mà bạn dành cho tôi. Những ngày ở Virginia bạn và tôi ngồi thâu đêm nói chuyện của 30 năm về trước, nói chuyện ngày thơ ấu và nói chuyện quê nhà, chuyện Phật sự, rồi đến chuyện Tượng Đài Quan Thế Âm. Bạn uống ngụm trà rồi thở dài, làm sao có được giấy phép ?.Ôi thật là nhiêu khê. Tôi nhìn trên khuôn mặt lo âu của bạn, lòng tôi quặn đau, nhưng tôi chợt nghĩ, cái gì rồi cũng qua đi và cái gì tới rồi sẽ tới, bởi đó là công lý chính đáng.
Tôi với bạn đã phân tích khá nhiều về việc làm mấy năm qua của khối Phật Tử An Bằng hải ngoại. Tài chính đã có mà giấy phép xây cất thì chưa. Những năm tháng kéo dài anh em khuôn hội quê nhà ngược xuôi, nhưng giấy phép cho việc xây cất vẫn nằm trong sự bất động. Tôi ngồi yên và tiếp tục lắng nghe bạn tâm sự câu chuyện làm sao xây dựng tượng đài (QTA) ?.
Bạn còn nhớ lúc đó tôi và bạn ngồi ở sân sau nhà tôi vào mùa hè 2009 uống trà (beer), tôi góp ý và giải thích với bạn. Chúng ta sẽ có giấy phép để xây Tượng Quán Thế Âm. Việc làm này chỉ có một người làm được, tôi biết chắc là như vậy, bởi vì người bạn và người em của chúng ta(**), có đầy đủ công cách khả năng giao tiếp, thời gian, và tâm nguyện, chúng ta không tìm ai khác hơn.
Mặc dù ai đó có đầy đủ phương tiện tài chánh và tâm nguyện, nhưng thiếu về lãnh vực giao tế thì việc làm cũng sẽ dừng chân tại chỗ. Bạn đã đồng ý lời giải thích của tôi và bạn muốn biết người có khả năng là ai?. Tôi không ngừng ngại nói ngay với bạn đó là Nguyên Ngô Văn Nhân Đạo, ngoại vụ của HPTABHN. Bạn nghe xong và nở nụ cười tươi như ngày xuân để bày tỏ niềm tin trong lòng của mình, tượng đài (QTA) rồi đây sẽ trở thành hiện thực.
Như bạn đã biết, người anh em của mình sức khỏe yếu kém, công việc lu bù, nhưng vẫn hiên ngang đứng dậy ra đi bởi sự thôi thúc và niềm tin của anh em Phật Tử An Bằng Hải Ngoại phó mặc. Lẽ dĩ nhiên không phải một chuyến đi là xong công việc, nhiều lần đi và về tay không. Người anh em không bỏ cuộc, bởi vì niềm tim xây dựng tượng đài (QTA) là chính đáng, chỉ cần thời gian. Ngày ấy đã tới, niềm hân hoan của khối Phật Tử An Bằng trong và ngoài nước rộn ràng. Khuôn giáo hội An Bằng đã có giấy phép, rồi công trình xây cất khởi sự.
Ngày nay An Bằng là một làng văn hóa có di tích lịch sử trong mai hậu, công trình kiến trúc và công sức của khối Phật tử An Bằng đã hoàn mãn. Tượng Đài (QTA) đã sừng sững hiên ngang nhìn biển nước mênh mông, và cũng để đánh dấu ngày người dân làng An Bằng đã cầu cứu đến QTA trong những tháng ngày lênh đênh, đói khát trên biển cả. Ngày vui sướng và hân hoan nhất của người dân an bằng từ cổ chí kim đó là ngày tượng Đài QTA được khánh thành, Phật tử mười phương tề tựu, khuôn giáo hội An Bằng tiếp đón mọi đoàn thể và các cấp chính quyền cũng đến chia vui niềm hãnh diện của con dân làng mình.
Để cùng tận mắt nhìn thấy ngày vui đại chúng, Nguyên Ngộ Văn Nhân Đạo đã ngồi xe lăng lên máy bay về quê để tận hưởng ngày vui cùng khuôn giáo hội. Giờ cao điểm đã đến, bài ca phật giáo trỗi dậy, khuôn giáo hội không quên trân trọng những người chức sắc tham dự và ngay cả những anh chị em trong và ngoài nước đã được nhắc đến như một vinh dự trong ngày trong đại khánh thành tượng đài QTA.
Bất hạnh thay có những người làm việc suốt ngày đêm không biết mệt mỏi, làm việc sau hậu trường từ tháng này qua năm khác tưởng chừng như hụt hơi, bỏ cả thời gian từ ngoại quốc về nước để công trình xây tượng đài được hoàn thành. Khi sự việc hoàn mãn mấy ai nhớ tới những ngày quan ải sóng gió, vậy mà tên tuổi của Văn nhân Đạo, Khuôn giáo hội đã để ngủ quên trong ngày vinh quang ấy.
Ôi ! Chúng ta tưởng chừng đã khôn lớn và trưởng thành hơn 35 năm trước, nhưng đâu đó mình cũng cần biết thêm bài học, tập làm người chính khách, để chuyển đạt kinh nghiệm cho thế hệ nối tiếp sau này không còn cô đơn mỗi khi làm công việc Phật sự phải không bạn ?.
Nguyên-Sơn Văn Hưng. Virginia mùa xuân 2012
Chú thích:
(*) Nguyên Ngộ Văn Nhân Đạo
Quán Thế Âm (QTA)
Hội Phật Tử An Bằng Hải Ngoại (HPTABHN).
(.) Tựa do BBT lấy từ bài hát tại Hoa Đàm
Xin mời đọc: Những Tâm Nguyện Ban Đầu Về Sự Cảm Ứng Của Bồ- Tát Quán Thế Âm.
1. Tượng Đài Quán Thế Âm – An Bằng
2.Phật giáo An Bằng Xưa và Nay

Học Theo Hạnh Hỉ Xả Của Bồ-tát Di-lặc
Viên Thắng
Trong kinh điển Phật giáo, mỗi danh hiệu Phật, Bồ-tát đều biểu thị ý nghĩa hạnh nguyện sâu sắc. Từ Đức Phật Thích-ca biểu thị hạnh tịch tĩnh, cho đến bồ-tát Văn-thù biểu thị cho Phật trí; bồ-tát Phổ Hiền biểu thị cho Phật huệ; bồ-tát Quán Thế Âm biểu thị hạnh nguyện cứu khổ chúng sinh; bồ-tát Di-lặc biểu thị hạnh nguyện hỉ xả, giải thoát, an lạc khiến nhiều người thích chiêm ngưỡng Ngài như để tìm một niềm an lạc ngay trong cuộc sống đầy dẫy khổ đau này:
Đức Di-lặc ngồi trơ bụng đá
Mặc bụi trần bám đã rồi rơi
Dẫu cho trần thế đầy vơi
Dửng dưng như một nụ cười vô duyên.
Đúng thế! Con người sinh ra ở cõi Tà-bà này chịu rất nhiều đau khổ. Khổ vì sinh, già, bệnh, chết; khổ vì cầu không được toại nguyện; khổ vì oán ghét lại gặp nhau, cho đến người nghèo thì vất vả bươn chải lo cơm ăn, áo mặc vẫn thiếu trước hụt sau, vợ chồng sinh ra bực tức tranh cãi. Người giàu vẫn khổ, có người không biết đủ vẫn lao vào kiếm tiền, tranh danh đoạt lợi, ngày đêm nặn óc tìm mưu kế hạ gục người khác để mình mau thăng quan tiến chức, bỏ mặc gia đình, con cái sẵn có tiền ăn chơi trác táng, không chịu học hành tử tế, đến khi gia đình tan vỡ, con cái tù tội thì nỗi khổ càng thêm chồng chất.
Xã hội ngày nay, phần đông mọi người chú trọng vật chất, xem nhẹ tinh thần; họ chạy đua với thời gian lao vào kiếm tiền. Vì lòng tham của con người không đáy nên khổ não là điều tất nhiên.
Khi nào đó, chúng ta hãy một lần dừng lại ngắm nhìn hình ảnh bồ-tát Di-lặc ngồi cười thật là thoải mái, nhìn nụ cười của Ngài sẽ làm cho chúng ta quên đi những ưu tư buồn rầu. Chúng ta hãy ngắm kĩ đôi mắt hoan hỷ của Ngài như chưa hề biết đau khổ là gì, sẽ làm cho chúng ta quên đi bao oán giận ai đó gây cho mình đau khổ. Đặc biệt Ngài phanh cái bụng to đùng phơi trần ra cho cả Tam thiên đại thiên thế giới cùng ngắm, như để dung chứa tất cả những thói hư tật xấu của chúng sinh mà sẵn sàng bao dung, tha thứ cho họ. Vì thế, người xưa từng ca ngợi Ngài:
“Bụng to, má núng đồng tiền
Vây quanh sáu trẻ ngửa nghiêng reo hò”.
Trong cuộc sống hàng ngày, đôi lúc gặp ai đó có nụ cười hoan hỷ, vui vẻ; hay gặp người nào có tấm lòng rộng lượng, bao dung tha thứ lỗi lầm của người khác thì tôi chợt nghĩ họ là hiện thân của bồ-tát Di-lặc. Mỗi lần đứng trước tượng Ngài, tôi thầm cầu nguyện Ngài gia hộ cho tôi thực hành chút mảy may hạnh nguyện hỉ xả của Ngài. Bởi vì, cõi này khổ nhiều, vui ít, biết bao điều thị phi oan ức không đâu ập đến.
Năm cũ sắp qua, năm mới lại sắp đến, mùng một tết là ngày vía của Ngài. Tôi thầm mong mọi người hãy cùng nhau học theo hạnh nguyện hỉ xả của Ngài để chúng ta bên nhau cùng cảm thông, thứ tha cho nhau những lỗi lầm năm cũ, những thói quen tật xấu, đừng vì cái tôi quá lớn mà làm khổ mình, khổ người; chẳng những đời này mình sống không được an lạc mà còn gây oan gia trái chủ đến đời sau. Cuộc sống vốn mong manh vô thường, chúng ta hãy cố gắng sống sao để mai ngày không còn gặp nhau nữa vẫn còn chút gì để nhớ, để thương.
Tôi xin mượn bốn câu thơ của Huệ Thành-Mang Viên Long để kết thúc bào viết này. Chúc quí độc giả một mùa xuân vô lượng an lạc, cát tường như ý.
Gặp nhau một thoáng cuộc đời
Xin đừng oán trách, nặng lời khổ đau!
Mai kia dầu tóc bạc màu
Cũng còn một chút trước sau cõi này!

tìm hiểu thêm về Đạo Phật: http://www.loivesenno.com/2011/01/theo-ao-phat-ban-uoc-gi.html

Huế từng là vùng đất phên dậu ở phương Nam của Đại Việt, thủ phủ của xứ đàng trong (1687-1775), kinh đô của cả nước thời Nguyễn (1802-1945), đô thị lớn của miền Nam thời đất nước bị chia cắt (1945-1975) và là trung tâm văn hóa, giáo dục, du lịch của miền Trung Việt Nam. Quần thể di tích Cố Đô Huế đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa vật thể của nhân loại, đồng thời 10 năm sau đó Nhã nhạc Cung đình Huế cũng đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại vào năm 2003. Bên cạnh những đặc trưng về mặt kiến trúc lịch sử và dân ca nhạc cổ dưới thời Nguyễn, Huế còn mang trong mình nhiều đặc trưng trong đó có “văn hóa ẩm thực”.
Theo một số liệu thống kê không đầy đủ, trên cả nước có khoảng 1400 món ăn thì ở Huế có tới 1200 món ăn, điều đó đã nói lên sự phong phú và đa dạng về ẩm thực của mảnh đất Thần Kinh này. Ẩm thực Huế có nhiều phong cách khác nhau, được chia ra làm nhiều loại như: Ẩm thực Cung đình, ẩm thực dân gian… Trong đó còn một loại phong cách ẩm thực khá đặc biệt nơi đây đó là Ẩm thực chay. Sở dĩ ở Huế ẩm thực chay rất phát triển là do nơi đây chính là trung tâm văn hóa Phật giáo của cả nước. Để đi sâu và tìm hiểu nét văn hóa đặc trưng này chúng ta hãy cùng khám phá “Cơm chay xứ Huế”.
Người Huế cho rằng ăn chay là lành tính, điềm đạm cho nên ai cũng muốn ăn chay để dưỡng tâm tính(1). Thoạt đầu ăn chay chỉ được giới hạn trong phạm vi những ngôi chùa, hoặc những gia đình theo đạo Phật, nhưng ngày nay cơm chay không còn là “di sản” của nhà chùa nữa mà nó đã lan truyền ra dân gian và trở thành một sản phẩm du lịch. Theo bà Hoàng Thị Kim Cúc ở Huế có tới 125 món ăn chay(2). Trong quá trình hội nhập và phát triển kinh tế, Huế có nhiều đổi thay nhưng tục ăn chay vẫn được lưu truyền và phổ biến rộng rãi trong phần lớn cư dân Huế.
• Về từ “Ăn Chay”
Chữ “chay” thật ra là chữ “trai” có nghĩ là thanh tịnh, ngoài ra chữ “trai” còn có nghĩa là thời thực tức là ăn trước giờ Ngọ, nếu ăn trước hoặc sau giờ Ngọ là phi thời thực. Thời kỳ Phật giáo nguyên thủy và thời kỳ bộ phái Phật giáo, “trai thực” là chỉ bữa ăn trưa giờ Ngọ. Thời kỳ Phật giáo phát triển “trai thực” chuyển sang nghĩa “tố thực” – nghĩa là không ăn thịt. Giờ đây nói là “ăn chay” là “trai” theo nghĩa này.
• Mục đích của sự ăn chay
Khoa học đã chứng minh rằng nhờ ăn chay mà con người khỏe mạnh, sống lâu, có nhiều bệnh nan y thuyên giảm bởi nhiều chất bổ dưỡng lấy từ thảo mộc tinh khiết giúp con người bảo vệ được sức khỏe, tinh thần vui tươi, thoải mái. Ngoài ra ăn chay còn giúp bảo vệ môi trường trong sạch, bầu không khí trong lành, đồng thời giảm đói nghèo và kiến tạo nên một xã hội hòa bình.
Bác sĩ Neal D. Barard, Chủ tịch ủy ban bác sĩ về trách nhiệm y khoa (PCRM) Hoa Kỳ cũng nhấn mạnh rằng: “Nếu bạn là người ăn thịt, bạn đang góp phần vào việc phá hủy môi trường sinh sống trên trái đất, dầu bạn biết hay không biết”.
• Phân loại ăn chay
Hiện nay có nhiều kiểu ăn chay khác nhau, nhưng ở Huế có hai kiểu ăn chay chủ yếu là “ăn chay trường” và “ăn chay kỳ”.
+ Ăn chay trường phần lớn là các Tăng Ni, Phật tử ăn chay quanh năm suốt tháng, không ăn các thực phẩm có nguồn gốc từ các loại động vật, không ăn thịt, không ăn trứng, v.v…
+ Ăn chay kỳ bao gồm những Phật tử và cả những người không phải tín đồ của đạo Phật. Họ thường ăn chay định kỳ vào ngày Mồng một và ngày rằm âm lịch. Nhưng cũng có những người ăn chay năm, tháng hoặc xen kẽ giữa bữa chay và bữa mặn. Người Huế định ngày chay trong tháng là “trai kỳ”, ăn chay 2 ngày rằm, ngày mồng một (hoặc ba mươi) gọi là “nhị trai”, ăn chay 4 ngày trong tháng gọi là “tứ trai”. Có người không đi tu vẫn ăn thất trai, thập trai hay trường trai.
Cơm chay và phong tục ăn chay ở Huế
Huế là thành phố của chùa chiền. Với hơn 400 ngôi chùa và 230 Niệm Phật đường và gần 2/3 dân số Phật tử. Vì thế số người ăn chay hàng tháng không phải là ít. Món chay Huế phát triển thịnh hẳn lên từ thời Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên và đã trở thành bản sắc văn hóa xứ sở. Nếu như Phật giáo Việt Nam chia làm 3 giai tầng: Cung đình, quý tộc và dân gian thì món chay cũng chia làm 3 nhóm: Chay cung đình, chay quý tộc và chay dân gian. Thời gian gần đây, tuy đời sống kinh tế khá giả, có nhiều cao lương mỹ vị nhưng đối với nhiều người, nhiều gia đình thì ăn chay vẫn là chính. Bữa chay của người bình dân thường rất đơn giản, dễ làm. Riêng đối với tầng lớp quý tộc giàu sang thì ăn uống không thể đạm bạc nên người ta phải chế biến thêm những món ăn độc đáo, công phu và cao cấp hơn. So với món mặn, số lượng món chay nhiều hơn vì xuất phát từ tinh thần trí tuệ, từ kết quả của sự thăng hoa trí tuệ trong nghệ thuật ăn uống. Đến các chùa Huế và các dịp lễ ta sẽ gặp những đại tiệc chay thật đặc biệt, đủ các món với sự kết hợp hài hòa của rau, đậu, hoa quả đã được xào nấu bằng dầu thực vật và những món rau tươi sống từ khế chua, quả vả, v.v… thành một bức tranh đẹp mắt và hấp dẫn.
Ở Huế có phủ Tùng Thiện Vương là nơi làm bánh chay nổi tiếng và phủ Tuy Lý Vương là nơi nấu cơm chay rất ngon(3). Các món chay ở chùa Từ Đàm, Diệu Đế cũng khá nổi tiếng. Ở các chùa vào những ngày bình thường, bữa cơm chay thường rất đơn giản, chỉ gồm đậu phụ, dưa, rau và muối mè. Ăn chay hiện nay không chỉ tồn tại trong các ngôi chùa nữa mà nó phổ biến rộng rãi trong mọi tầng lớp nhân dân. Hàng chay Tịnh Bình (phường Thuận Thành) 30 năm trước được biết đến với những món chay ngon và rẻ nổi tiếng như: Bún khô, bún nước và bánh lọc. Hơn 10 năm trở lại đây quán chay xuất hiện nhiều vì người ăn chay ngày càng đông, trong đó chiếm số lượng không nhỏ du khách đến Huế. Khách du lịch đến Huế đều biết nhà hàng Tịnh Tâm trên đường Phạm Ngũ Lão, Quán chay Bồ Đề trên đường Lê Lợi, quán chay Liên Hoa trên đường Lê Quý Đôn… Ở phía Tây thành phố, các quán cơm chay san sát nhau trên đường Điện Biên Phủ, Phan Bội Châu được người mộ đạo đi chùa yêu thích. Nhắc đến các quán cơm chay để thấy rằng ăn chay đang dần trở nên phổ biến tại Huế. Nó như phép “tùy duyên” của Phật giáo bám rễ sâu trong lòng mỗi người, dù đó có phải là tín đồ Phật giáo hay không. Ẩm thực của đạo Phật đã Buy geodon onlinedung hòa được giữa đạo và đời.
Nấu món chay thực sự đã trở thành một nghệ thuật đòi hỏi sự tinh tế và hấp dẫn từ những bàn tay khóe léo làm ra nó cũng như “kén” người thưởng thức. Việc “mặn hóa” các món ăn là một “cuộc cách mạng” trong chế biến món chay ở Huế(4). Nhờ vậy mà món chay ở Huế thu hút được những thực khách không quen ăn chay. Dù sao, cơm chay vẫn mang nặng triết thuyết nhà Phật đã và đang sống giữa lòng xã hội vốn xô bồ. Đó cũng là một nét đặc trưng mà ẩm thực xứ Huế có được.
Cơm chay xứ Huế trong du lịch
Âm thực xứ Huế đang phong phú hơn khi trong menu cho thực khách có thêm “cơm chay”. Ăn chay ở một khía cạnh nào đó nó giúp con người bình tâm hướng thiện hơn, giúp tâm hồn không vướng tà khí. Và ăn chay là “ăn” lấy sự nhu hòa, tránh được sát sinh không đáng có. Đó là điều lôi cuốn du khách trong và ngoài nước vì khám phá điều lạ từ thưởng thức cơm chay luôn là điều thú vị với họ. Với nguồn nguyên liệu chế biến dồi dào và sẵn có cộng với bàn tay nấu ăn tinh tế và điêu luyện của các cô, các mẹ, các chị, các bà, tin chắc rằng cơm chay xứ Huế sẽ thu hút nhiều thục khách khi du lịch đến Huế. Cải biến món ăn nhưng phải thận trọng và giữ gìn cách ăn uống tuy hơi cầu kỳ nhưng có phần thanh lịch và quý phái của đất Cố Đô là một việc làm để phong vị Huế trong Ăn chay mãi còn với thời gian.■
Ghi chú:
(1) Ngô Minh (2002), Ăn chơi xứ Huế, NXB Thuận Hóa, Huế
(2) Hoàng Thị Kim Cúc (1999), Nghệ thuật nấu món ăn Huế, NXB Đà Nẵng
(3) Mai khôi, Văn hóa ẩm thực Việt Nam.
(4) Ngô Minh (2002), Ăn chơi xứ Huế, NXB Thuận Hóa, Huế
xem thêm bài: http://www.cattrang.org/phathoc/tambode.htm
Sau một đêm không ngủ trên xe “đầy giường ngủ “ vì quá đông đúc ồn ào, đoàn từ thiện chúng tôi: Hương, Sơn, Dũng, Vọng, Tuyền đến Hà Tĩnh giữa mùa mưa bão, một tỉnh thành miền Bắc Trung Bộ, vùng gió cát, miền đất vốn hàng năm luôn gánh chịu lắm thiên tai. Không thấy ai than mệt hay ngáp vắn ngáp dài có lẽ vì chúng tôi nghĩ nhiều đến sự đợi chờ của những con người có số phận kém may mắn hơn mình. Hơn thế nữa vừa được tin nhắn Thầy chúng tôi, ĐĐ Thích Tâm Hiệp từ Quảng Trị cũng bằng một chuyến xe đêm đã đến Hà Tĩnh với chúng tôi. Ở Cẩm Xuyên thì có Thầy Thích Hạnh Nhẫn, Trưởng Ban Hoằng Pháp Trung Ương Hà Tĩnh, Trụ Trì Cầm Sơn Tự, Thiên Cầm. Có đến hai bóng mát đại Từ Bi cho chúng tôi nương tựa, học hỏi, còn duyên lành nào hơn.
Chưa năm giờ sáng mà Tuấn, CTHĐQT TGĐ Công Ty Cổ Phần Đầu Tư Phát Triển Miền Trung cùng mấy anh em nhân viên đã đứng chờ chúng tôi trước cổng Chợ Mới.
Mưa vẫn cứ mưa, chúng tôi được Công ty Miền Trung tiếp đón chu đáo, được ấm lòng với những bát cháo, ly trà nghi ngút khói. Nghỉ ngơi trò chuyện, 8 giờ chúng tôi lên xe đến Hội trường UBND Huyện Cẩm Xuyên. Sáng hôm nay 9 đội bóng chuyền của các doanh nghiệp khai mạc đấu tranh giải, hội trường đông đảo nhộn nhịp đầy sắc màu hứng khởi. Kết hợp trong chương trình nầy nhóm từ thiện chúng tôi phát quà theo sự hướng dẫn của bác Phan Văn Nậm, CT Hội Khuyến Học huyện Cẩm Xuyên, 11 chiếc xe đạp, 15 xuất học bổng cho trẻ em nghèo hiếu học. Nhìn các em gầy gò nhỏ thó hơn trẻ em sung túc cùng lứa tuổi, xót xa thương cho cảnh ngộ thiếu thốn nhọc nhằn. Các em nhận, rướn người lên dắt chiếc xe đạp trông hơi vất vả nhưng không dấu được nụ cười, nét mặt mừng vui. Lòng chúng tôi cũng được vui lây;
“ Chúc em vững bước tương lai
Thoát nghèo, bớt khổ....nắng mai rạng ngời”.
Rời hội trường chúng tôi được TGĐ Tuấn và các anh: Duyệt PCT huyện Cẩm Xuyên, anh Thắng PCTHĐND hướng dẫn đi thăm em Phạm Thị Liên thôn Liên Hương, Cẩm Dương. Bé Liên mồ côi, sống với Bà, Bà ngoại cháu nay đã 86 tuổi, hàng ngày lê bước chân khẳng khiu già yếu đi xin ăn bửa có bửa không, sống cảnh đói nghèo nuôi cháu đi học tháng ngày. Bé Liên chăm chỉ, bước vào căn nhà tối đen, trống trơn không nồi niêu son chảo, không giường tủ, áo quần, chỉ thấy trên vách bằng khen học trò giỏi của Liên. Nếu không có các Bác ở huyện xã thôn che lều xanh đỏ, kê sẳn bàn ghế đón tiếp chúng tôi chắc cảnh nghèo của căn nhà hai Bà cháu trông ảm đạm lắm. Đoàn cùng TGĐ Tuấn trao tặng em Liên xe đạp với xuất học bổng, động lòng Hương và những người trong nhóm cũng gửi tặng thêm hai bà cháu những phong thư chan chứa tình thương. TGĐ Tuấn đã hứa cấp hàng tháng 500.000đ cho đến ngày Liên không còn đi học và nếu học đến nơi đến chốn sẽ có việc làm ở công ty Miền Trung. Bé Liên vì quá xúc động, lời cảm ơn chưa kịp tròn câu đã ôm mặt khóc nức nở. Thầy Tâm Hiệp bằng một thời pháp ngắn về nhân duyên, nhân duyên đưa mọi người đến để sẻ chia giúp đỡ em vượt khó, hướng tới một ngày mai tươi sáng. GSTS Nguyễn Quốc Vọng nhắn nhủ với em rằng anh cũng mồ côi cha từ lúc lên hai, với tình thương của mẹ của mọi người quanh mình, bằng sự phấn đấu của chính mình anh đã vươn lên đạt thành ước nguyện.
Giã từ hai bà cháu bé Liên, các vị cán bộ thôn, xã, huyện, giã từ con đường đất quanh co trủng nước mà mắt mọi người còn đọng giọt xúc cảm yêu thương.
“ Yên lòng đi em! Bên em còn bao bàn tay nhân ái
Đồng hành cùng em vượt chông gai tìm ánh bình minh
Kìa Sông La, núi Hồng Lĩnh quê mình
Đang chờ đợi những chân tình phấn đấu
Trong em đó mầm yêu thương dòng giống
Sẽ đơm bông kết trái...Gắng lên em!
Đất núi Hồng hun đúc chí kiên cường
Nước sông La tràn tình thương nuôi em lớn
Trải dòng đời dẫu ngọt bùi cay đắng
Hãy vươn lên em nhé!
Cay đắng hôm nay sẽ thơm ngọt ngày mai.
Tạm biệt Cẩm Dương chúng tôi hướng về Thiên Cầm.
Cổng Tam Quan Cầm Sơn Tự đây rồi,
Dưới chân núi đôi Tỳ Hưu nghênh đón.
Mỗi người ôm một túi 5kg gạo, trong cơn mưa lác đác chúng tôi leo và leo, những bước đầu hăng hái, khoảng nữa chừng sườn núi, chân có mỏi nhưng lòng nào mỏi, nghe ai đó hóm hỉnh niệm: A Di Đà ...mệt! Hơn 450 nấc thang mới đến cửa chùa.
Đoàn người nhận quà đã ngồi chờ đông đủ. Thầy Hạnh Nhẫn đãi chúng tôi bánh Trung Thu muộn. Rằm tháng 9 rồi còn gì! Đặc biệt hơn nữa là bánh đã được giữ trong ngăn đá nên đông lạnh. Mùa Thu Hà Tĩnh, Thầy mời chúng tôi ăn “ Kem Trung Thu” đậm tình ngọt nghĩa. Bên ngoài mưa lành lạnh nhưng lòng chúng tôi nghe thật ấm áp bởi tấm chân tình.
Sau đôi lời trình bày của quí vị Uỷ Ban về vùng núi biển Thiên Cầm, anh Vọng góp ý về cải thiện nông nghiệp, Sơn mơ ước phát triển du lịch cho một thắng cảnh thiên nhiên đẹp, hùng vĩ Thiên Cầm. Vẻ đẹp u tịch của Cầm Sơn Tự của non nước nơi đây đeo đuổi chúng tôi đã đầy ăm ắp mà còn sôi động hơn trong Sơn , bởi vì suốt chặng đường trở về Hà Nội Sơn cứ nhắc mãi Thiên Cầm, chùa Cầm Sơn và còn đòi lên tu với Thầy Hạnh Nhẫn.
Phát quà cho đồng bào nghèo đã tụ tập về chùa, quà ít thôi, mỗi người 5kg gạo kèm phong bì 200.000đ. Lúc chụp hình lưu niệm mấy bác đã cầm tay tôi: “ Cảm động quá cô ơi.” Nét, lời chơn chất của những cụ già miền quê nghèo như in sâu vào lòng chúng tôi và như nhắc nhở chúng tôi Phải sẻ chia, sẻ chia nhiều hơn nữa...cho người là một nhiệm vụ, một nghĩa cử thiêng liêng...
Tặng quà xong, Thầy Hạnh Nhẫn đoán biết chúng tôi leo núi cao ngất nửa tầng mây mà mới được chút “Kem Trung Thu” chưa thấm dạ, Thầy “từ thiện” cho chúng tôi một bửa bánh canh chay ngon lạ ngon lùng. Những sợi bánh canh dai, dài đậm đà hương vị còn lưu mãi trong tình cảm chúng tôi mỗi khi nhớ về Hà Tĩnh, về núi biển Thiên Cầm, về Cầm Sơn Tự.
Xong công tác từ thiện Tuấn đưa chúng tôi về khách sạn ngay dưới chân núi nghỉ ngơi. Khoảng 17:00 giờ Tuấn đón chúng tôi xuống phố ăn chiều. Chỉ mình Thầy dùng chay rau, đậu luộc còn chúng tôi ...ngã mặn: cá biển, thịt rừng. Một hai chung rượu, chơm chớm men nồng, anh Thắng PCTND huyện cất tiếng hát tặng chúng tôi: “Chứ đi mô rồi cũng nhớ vế Hà Tĩnh...” Quên sao được? Thân thương vô cùng, lời ca lần đầu tiên chúng tôi được nghe ở Nhật Bản do đoàn Văn Nghệ Trung Ương từ Hà Nội sang trình diễn giữa lúc khói lữa chiến tranh cao độ nhất, đạn cày bom xới , binh biến khắp nơi trên đất nước Việt Nam. Giọng ca truyền cảm đến bất ngờ của anh Thắng đã làm không còn tiếng khua chén đủa cười đùa của mọi người trong cả tiệm ăn, chỉ còn tiếng vỗ tay. Hương đáp lại với bản nhạc Người đi xây hồ kẻ gỗ, lúc đầu Hương đơn ca sau đã là một bản hợp ca với tiếng hát của những người có mặt. Thêm một cuộc vui thắm đầy niềm nhớ.
Sau bửa cơm, Thầy Tâm Hiệp có việc phải ra Thanh Hoá, chúng tôi về khách sạn, Thầy Hạnh Nhẫn “xuống núi” trò chuyện với chúng tôi, Thầy thân tình, giản dị, gần gũi, chúng tôi vừa nghe những lời pháp dễ hiểu vừa cười vui thoải mái, mãi gần 23 giờ Thầy mới chia tay chúng tôi rồi “thượng sơn”.
Sáng Chủ Nhật, Hương, Sơn Dũng được Hương CTy Miền Nam hướng dẫn đi thăm Ngả Ba Đồng Lộc, Vọng Tuyền, Tuấn đi cùng đoàn CTUBND Hà Tĩnh thăm viếng...ruộng đồng. Lãnh vực chuyên môn của anh Vọng. Anh Vọng đã “từ thiện” chất xám, diễn thuyết liên quan vấn đề nông nghiệp khoảng hai mươi phút. Một nội dung đầy thuyết phục. Ngay sau đó Chủ Tịch UBND Hà Tĩnh ngỏ lời mời GS Vọng hợp tác với Hà Tĩnh trong công cuộc cải thiện nền nông nghiệp tỉnh nhà. Ông đã tỏ lời cảm ơn TGĐ Công ty Miến Nam một công ty đang triển khai tích cực, phấn đấu góp phần phát triển kinh tế cho miền Bắc Trung Bộ đã giới thiệu anh Vọng đến Hà Tĩnh.
Giã biệt Hà Tĩnh lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật, còn gửi lại một chút tâm tình:
Nhắn với Sông La với núi Hồng
Hẹn sẽ về thăm lại miền Trung
Sóng Thiên Cầm bạc đầu hay gợn nhẹ
Vẫn liên hồi vỗ nhịp điệu yêu thương.
Tuấn đích thân đưa chúng tôi về tận Hà Nội. Chuyến xe trở về Sơn than hơi chật nhưng thật vui được ghé thăm quê hương gia đình Tuấn, nơi xuất thân một doanh nhân tuổi trẻ tài cao, được đi trên con đường Hồ Chí Minh cũ quanh co nho nhỏ uốn lượn giữa thiên nhiên xanh mướt sau những cơn mưa. Suốt mấy giờ đồng hồ chuyện trò, tiếu lâm vui cười quên mất đường dài. Cảm ơn Tuấn, cảm ơn tất cả nhất là bác tài Cường, bác là người nhọc nhất, ai bảo bác chọn sai nghề, chúng tôi trên xe đã chẳng khuyên bác chuyển sang làm người mẫu là gì!
22:00 giờ đến Hà Nội. Chia tay đầy lưu luyến. Từ đó Sơn bỗng thành thi sĩ và chúng tôi đang nghĩ về chuyến từ thiện sau;
“Như một người mẹ sẵn sàng hy sinh cuộc sống để bảo vệ đứa con duy nhất của mình, cũng vậy; người mong muốn an lạc hãy trau dồi từ tâm trải đến mọi chúng sinh.
Hãy trau dồi tâm từ để trải lòng từ ái khắp vũ trụ, cả trên, dưới và bốn phương tám hướng sao cho không bị ngăn ngại, với không chút thù hằn, ghen ghét. Kinh Từ Bi.
Vâng, chúng con đang cố gắng học hạnh Phật.
Phật Tử Thanh Tuyền
( Am Thụy Ứng )


