Món quà của sự chờ đợi


Có câu chuyện vui về một người cưỡi một con ngựa đang phi như bay trên đường. Khi anh và con ngựa chạy ngang qua một khu phố, có vài người quen đứng bên đường thấy vậy gọi với theo, "Anh có việc gì phải đi đâu mà vội vã thế?" Anh ta ngoái đầu lại và nói lớn, "Tôi cũng không biết nữa, hỏi con ngựa kìa!"

Trong thời đại của kỷ nguyên thông tin ngày nay, information age, mọi việc xảy ra rất nhanh lẹ và dồn dập, cuộc sống chúng ta dường như cũng bị lôi cuốn theo cùng với một nhịp độ ấy. Mỗi sáng sớm thức dậy, cái mà ta nhìn đầu tiên là chiếc đồng hồ ở bên cạnh, một ngày của ta cũng được bắt đầu dưới sự chỉ huy của thời giờ. Tốc độ và sự bận rộn trong cuộc sống đôi lúc cũng khiến ta cảm thấy như anh chàng trong câu truyện ấy, cưỡi trên một con ngựa phóng như bay trên đường mà không biết là mình đang đi về đâu.

Có lần tôi đi nghe nhạc với một người bạn. Trong phần giao lưu với khán giả, có người hỏi anh ca sĩ nổi tiếng ấy rằng anh có dự định gì cho tương lai của mình không? Anh đáp, bây giờ anh vẫn còn "đang lên" và có một cuộc sống rất bận rộn nên chưa muốn bị ràng buộc hay nghĩ gì đến tương lai xa xôi hết. Anh chỉ muốn vui hưởng với những cơ hội mà anh hiện đang có, dù rằng anh phải tạm gác lại một số công việc quan trọng khác, ngay cả những vấn đề tâm linh của mình nữa. Những gì anh chia sẻ cũng rất thật phải không bạn, và nếu được thành công như anh chúng ta có thể sống khác hơn chăng?

Có lẽ cái cảm giác rằng mỗi ngày mình hoàn tất được một số việc nào đó, hay đạt được thêm những gì mình ưa thích, mang lại cho ta một cảm nhận rằng cuộc sống mình có phẩm chất và có hướng đi rõ ràng hơn. Vì vậy cho nên chúngta lúc nào cũng phải làm một việc gì, hoàn tất một cái gì đó, và khi không làm gì hết ta lại cảm thấy như là mình đang hoang phí sự sống.

Nhưng bạn nghĩ sự thật có là như vậy không?

Món quà của sự chờ đợi

Trong cuộc sống sẽ có những giây phút chờ đợi, bắt ta phải dừng lại, không làm gì hết. Nhưng chúng không phải là những thời gian vô ích, mà thật ra đó có thể là món quà quý giá mà cuộc sống thỉnh thoảng dâng tặng cho mình, nếu như ta biết cách tiếp nhận chúng.

Bà Jan Chozen Bays, một giáo thọ của dòng thiền Nhật bản, có chia sẻ về một món quà quý giá mà sự dừng lại trong cuộc sống vội vã này có thể dâng tặng cho chúng ta. Bà viết,

"Trong đời sống, mỗi khi chúng ta bị bắt buộc phải dừng lại và chờ đợi, ví dụ như khi bị kẹt xe trên đường, ta thường có khuynh hướng muốn làm một cái gì đó để lãng tránh cái cảm giác chờ đợi khó chịu ấy. Ta mở radio lên, gọi điện thoại, xem email, hay ngồi đó bực dọc. Nhưng nếu như ta có một ý thức sáng tỏ về những giây phút chờ đợi ấy, chúng sẽ trở thành những cơ hội thực tập giúp mang lại sự tỉnh thức cho mình trong cuộc sống hằng ngày.

Chờ đợi là một sự kiện rất bình thường của đời sống nhưng lại thường gây cho chúng ta một cảm xúc khó chịu. Nhưng ta có thể biến đó trở thành một món quà tặng đặc biệt cho chính mình, một cơ hội, một thời gian để thiền tập. Và sự lợi lạc của nó cũng gấp đôi: trước hết, ta chuyển hóa được cảm giác khó chịu, tiêu cực của mình, và thêm nữa, bất cứ một giây phút nào của cuộc sống cũng có thể là một cơ hội thiền tập của ta.

Và sự thực tập này cũng rất là đơn giản. Mỗi khi phải chờ đợi một việc gì, trước hết bạn hãy chú ý đến những cảm thọ nào đang có mặt trong thân mình, chúng là biểu hiện của những ý nghĩ và cảm xúc vội vã trong ta như là sự nôn nóng, bất an. Và mỗi lần ta không để cho những ý nghĩ và cảm xúc ấy biến trở thành quả trái, ví dụ như sự bực tức khi bị kẹt xe, hay nôn nóng vì người sắp hàng phía trước quá chậm, là ta đang làm giảm bớt đi năng lượng tiêu cực của những tập quán, thói quen xưa cũ trong tâm mình.

Nếu như ta đừng để bánh xe tâm của mình tiếp tục lăn theo cùng một vết lún sâu trên con đường mòn dẫn ta đi xuống một con đầm lầy, thì rồi một ngày vết lún ấy cũng sẽ được phủ lấp lại bằng phẳng như xưa. Cuối cùng rồi thì những thói quen bực tức, những phản ứng bức xúc của ta sẽ dần dần phai nhạt đi. Thật ra tiến trình này cũng chỉ là đơn giản như vậy thôi. Nó cần thời gian, nhưng rất có hiệu quả.

Đa số chúng ta thường hay đo lường giá trị ta bằng những năng xuất của mình. Nếu như hôm nay tôi không hoàn tất một việc gì, nếu như tôi không viết được trang sách nào, gặp một người nào, nấu được chiếc bánh nào, kiếm thêm đồng nào, bán được một món hàng nào, mua được một món hàng nào, ký được hợp đồng nào... thì tôi đã hoang phí một ngày, tôi là người vô dụng. Chúng ta không bao giờ cho rằng mình có một giá trị nào hết, nếu như ta chỉ tiếp xúc với sự sống, và đơn sơ có mặt trong giờ phút hiện tại mà thôi. Và cũng vì nhận thức sai lầm ấy mà "chờ đợi" đã trở thành nguyên nhân của sự bất an, khi ta nghĩ đến những gì đáng lẽ mình có thể hoàn tất được trong giờ phút này.

Và nếu như bạn hỏi những người thân của mình xem họ thật sự cần gì nhất nơi bạn, chắc chắn phần lớn câu trả lời sẽ là họ cần "sự có mặt" hay là "thời giờ" của bạn. Sự có mặt của ta có một giá trị không thể nào đo lường được, vì đó là hạnh phúc, an vui, là sự mật thiết. Khi chúng ta biết buông bỏ những bận rộn và bớt đi những lao tác, trở về với với một sự tỉnh lặng tự nhiên, mình sẽ cảm thấy hạnh phúc, an vui và biết dung thứ hơn, cho dù chung quanh ta không có gì xảy ra.

Đó là một món quà tặng quý giá mà không ai có thể mua được. Chúng là kết quả tự nhiên của một sự có mặt trọn vẹn trong giờ phút hiện tại. Và đó cũng là quyền bẩm sinh của mỗi người chúng ta, mà trong cuộc sống vì quá bận rộn mình đã vô tình đánh mất đi"

Sự sống vẫn đang có mặt

Nhà văn Allen Sauder viết, "Sự sống là những gì xảy đến với chúng ta, trong khi mình đang bận rộn với những toan tính về các kế hoạch khác." Life is what happens to us while we are making other plans. Cuộc sống vẫn đang diễn ra trong khi ta bận rộn với một dự án nào đó của tương lai: một chuyến đi, một cuộc gặp gỡ, một hợp đồng, hay một cấp bằng nào đó.

Mà tôi nghĩ chúng ta cũng đừng nên chờ đợi ở tương lai làm gì, vì những gì mình vừa mới đạt được là nó cũng vừa bắt đầu đang phai nhạt đi... Chúng ta chỉ có mỗi giây phút này thôi, dầu có vội vã đến đâu bạn cũng không thể nào sống trong hai giây phút cùng một lần được.

Trong những giây phút dừng lại, và có mặt với hiện tại, những dự án tương lai của ta có thể bị chậm bớt hay trì hoản đi, nhưng bạn biết không, điều mà ta có thể sẽ tìm lại được trong giây phút ấy là cuộc đời của chính mình. Và dù ta có hoàn tất được gì hay không, sự sống nhiệm mầu, con đường hạnh phúc, vẫn đang hiện hữu ở bất cứ nơi nào mình thật sự có mặt.

Nguyễn Duy Nhiên

Trang http://duynhien.multiply.com/journal/item/2



Thành Kính Tri Ân Mẹ Hiền Quán Thế Âm

Viên Thắng

Dưới tòa sen vàng con lạy Bồ-tát Quán Âm. Ngài đã cho con niềm tin yêu giữa cuộc đời. Quán Âm Bồ-tát hiệu viên thông, mười hai nguyện lớn rộng mênh mông, cứu vớt chúng sinh qua cơn khổ nạn từ bi độ đời…(Lạy Phật Quan Âm- Hàn Châu)

Sinh ra làm kiếp con người, dấn thân vào cõi phù vân thì chúng ta đã phải sẵn sàng đón nhận, chịu đựng vùi dập giữa muôn nghìn giông tố cuộc đời. Những lúc đau khổ, trong đêm thanh vắng con càng thấy mình bé nhỏ quạnh quẽ, dưới ánh sáng sao xa mờ con cảm thấy mình bơ vơ lạc lõng. Con lặng lẽ đến quỳ dưới chân Mẹ hiền Quán Thế Âm thầm dâng lên Ngài nỗi đau khổ của kiếp nhân sinh. Ngài như lặng lẽ chia sẻ cùng con, con chợt cảm thấy ấm áp như được che chở trong vòng tay Mẹ hiền.

Nói đến hình ảnh Bồ-tát Quán Thế Âm đối với người Á Đông nói chung và người Việt Nam nói riêng thì đã trở thành biểu tượng tôn thờ tuyệt đối từ nghìn xưa cho đến ngày nay. Không những ở khắp mọi nơi mọi người đều thờ hình tượng Bồ-tát mà trong âm nhạc, thơ ca cũng thường tán thán hạnh nguyện từ bi cứu khổ của Ngài. Nơi nào chúng sinh gặp tai nạn, đau khổ bức bách mà chí thành niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm thì Ngài liền đến cứu. Vì muốn cứu độ chúng sinh nên Bồ-tát theo tâm nguyện của mỗi người mà hiện hình tướng khác nhau để cứu độ; cho nên, chúng ta gọi Bồ-tát là Mẹ hiền. Bởi vì, mẹ bao giờ cũng yêu thương, lo lắng, bao dung, tha thứ cho con, cho nên trong các kinh điển thường nói: “Chư Phật, Bồ-tát thương chúng sinh như con một”.

Chúng ta hình dung đến hình ảnh những bà mẹ chỉ có một đứa con, họ thương yêu, bảo bọc, chăm sóc, chiều chuộng con bằng mọi cách. Nhưng tình yêu của mẹ còn có giới hạn. Có những bà mẹ gặp phải những đứa con ngang bướng, không vâng theo lời dạy, hay lỡ vướng vào tệ nạn xã hội thì họ có thể hờn trách con mình. Nhưng tấm lòng chư Phật, Bồ-tát thì bao la, các Ngài không làm như thế. Chúng sinh càng ngu si, dại dội đi lầm đường lạc lối thì các Ngài càng thương xót, càng cố gắng chỉ dạy họ trở về nẻo chánh. Vì thế, trong kinh Pháp hoa, phẩm Phổ môn nói Bồ-tát Quán Thế Âm có ba mươi hai ứng thân, từ thân Đức Phật cho đến thân đồng nam, đồng nữ. Ngài thị hiện khắp mọi nơi, ứng thân theo tâm khẩn cầu tha thiết của chúng sinh mà đến cứu độ. Ngài không bỏ sót một chúng sinh nào, nếu họ chí thành tin tưởng Ngài, cầu Ngài cứu độ, ước nguyện chính đáng thì Ngài liền đến giúp họ thành tựu mong cầu. Vì thế, nhà thơ Thanh Sơn viết:

Đến cõi Ta-bà chẳng quản thân,

U minh thế giới quyết năng gần,

Quán Âm linh cảm Như Lai nguyện,

Lắng tiếng xa xăm cứu độ trần.

Không biết bao lần tôi chứng kiến, từ kẻ quyền thế giàu sang cho đến người dân nghèo khổ; có những đấng mày râu lạy Ngài chí thành tha thiết cầu xin Ngài cứu độ điều gì đó. Có những phụ nữ chịu đựng biết bao nỗi khổ đau không biết chia sẻ cùng ai, nên họ quỳ dưới chân Ngài dâng lên nỗi buồn đau kiếp nhân sinh, như được Ngài lặng lẽ sẻ chia, an ủi, vỗ về, họ òa khóc nức nở dưới chân Ngài.

Chúng ta là người học Phật, ngoài trì niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm, còn phải thực hành theo chút hạnh nguyện từ bi cứu độ của Ngài. Khi thấy ai đó bị đau khổ tột cùng, chúng ta dành ít thời gian chia sẻ, an ủi họ; gặp người nào làm ăn thất bại bị phá sản, hay bị tai nạn, chúng ta không thể giúp họ nhiều, nhưng chút tấm lòng sẻ chia cùng họ ít tiền bạc để họ đỡ cơn đói lòng; hoặc tìm cho họ một việc làm tạm thời để họ sinh sống cho qua ngày. Chẳng những chúng ta mở lòng quan tâm đến mọi người mà loài súc vật chúng ta cũng nên chăm sóc cho chúng nó ăn uống. Chúng ta làm được như thế, mới gọi là thực hành theo chút hạnh nguyện từ bi của Bồ-tát Quán Thế Âm. Nếu ai ai cũng thực hành như thế thì cõi Ta-bà này sẽ được an lạc, nhân dân thái bình, không còn cảnh hận thù chém giết nhau, tranh giành nhau, ganh tỵ hãm hại lẫn nhau v.v…

Con thành kính tri ân Mẹ hiền Quán Thế Âm. Mẹ không sinh ra con thân tứ đại giả huyễn này, không dành cho con vòng tay ấm áp, ánh mắt trìu mến, nụ cười hiền từ, nhưng trong tâm con luôn ấm áp vì nghĩ Mẹ đã theo con suốt trên con đường học đạo và hành đạo. Mẹ âm thầm lặng lẽ gia hộ cho con vượt qua bao chướng duyên nghịch cảm. Khi con gặp nghịch duyên không biết tỏ cùng ai nỗi đau buồn thì ngay lúc đó con đến quỳ dưới chân Mẹ, khấn cầu Mẹ gia hộ. Lúc ấy, trong tâm con như được Mẹ ban cho nghị lực giúp con vượt qua mọi chông gai cuộc đời.

Ôi! Thật là kỳ diệu! Mẹ hiền của hàng triệu chúng sinh đang đau khổ ở cõi Ta-bà này. Văng vẳng đâu đây lời hát: “Mẹ hiền Quán Thế Âm, nghìn mắt nghìn tay, vô lượng vô biên…”.

Nam Mô Đại Từ Đại Bi Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tát.
Nam Mô Đại Từ Đại Bi Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tát.
Nam Mô Đại Từ Đại Bi Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tát.

Quán Âm Bồ Tát Đấng Mẹ Hiền

Cứu Khổ Muôn Loài Hạnh Vô Biên

Ứng Thân Diệu Dụng Vô Cùng Tận

Đại Nguyện Từ Bi Rải Mọi Miền.

Đức Bồ Tát Quán Thế Âm - hay chúng ta thường gọi với sự thân thương: Mẹ Hiền Quan Âm - Ngài có nhân duyên đặc biệt với cõi Ta Bà. Ngài đã vì chúng sanh phát những hạnh nguyện đại bi rộng lớn, ẩn hiện trong đời để cứu khổ, cứu nạn.



Nhân ngày Vía Đức Quán Thế Âm Bồ Tát Đản Sanh 19/2 (âm lịch) ... để cảm niệm ân đức vô lượng của Ngài, để noi theo công hạnh lợi tha, đại từ đại bi của Ngài,
Kính mong tất cả các đạo hữu dành chút thời gian cầu nguyện cho Thế Giới Hòa Bình, Nhân Sinh An Lạc, tất cả chúng sanh được sống trong trái tim từ bi, yêu thương, trong sự gia hộ bao la của Mẹ Hiền Quan Âm.

Kính chúc tất cả các đạo hữu Thân Tâm thường An Lạc, Hạnh Phúc, Bình An!

Hãy cứ vui chơi cuộc đời, đừng cuồng điên mơ trăm năm sau…


HỒNG BỐI



Chiều lặng lẽ bên dốc đồi hoang vu cô tịch, ánh nắng nhẹ nhàng những làn gió mát, huynh đệ chúng tôi đến thăm anh Trịnh trong nỗi niềm nhớ nhung... , buồn cho số phận của một kiếp người, một ngày sao chóng thế và một đời qua nhanh thế!
Một ngày ngày đã qua
Ôi một ngày ngày xót xa…
Phải chăng thời gian là một viên thuốc độc đang từ từ làm băng hoại mọi lý tưởng sống của con người? Anh Trịnh luôn luôn bị ám ảnh bởi cái chết và chính chúng ta cũng luôn bị cái chết ám ảnh từng ngày từng giờ.
Trong Kinh Bốn Mươi Hai Chương Đức Phật hỏi chúng đệ tử: mạng người được bao lâu?
Thưa: trong khoảng vài ngày.
Đức Phật dạy: thầy chưa hiểu đạo!
Lại hỏi một vị thầy khác: mạng người được bao lâu?
Thưa: trong khoảng một bữa ăn.
Đức Phật dạy: thầy chưa hiểu đạo.
Lại hỏi một vị thầy khác nữa: mạng người được bao lâu?
Thưa: trong khoảng một hơi thở.
Đức Phật dạy: tốt thay thầy đã hiểu đạo rồi vậy!

Anh Trịnh Công Sơn đã nhìn thấy thực tại mong manh sự sống của kiếp người nên anh đã dành trọn cuộc đời mình để viết những tình khúc bất tử nói lên tiếng nói chung cho thân phận con người. Nhìn vào thân hình gầy guộc với vóc dáng đầy nghệ sỹ giọng nói rặc của tiếng Huế, ít ai ngờ rằng anh đã nhiều đêm ngồi yên trầm ngâm suy tư về sự thăng trầm lịch sử của con người và rồi vận dụng cả khối óc cố trút ra những ngôn từ vừa nhẹ nhàng lãng mạn, vừa triết lý nhân sinh mong lột tả được ý mà con người muốn nói.
Hãy cứ vui chơi cuộc đời
Đừng cuồng điên mơ trăm năm sau.
Sự mơ mộng có khi mang đến sự thất vọng. Lý tưởng, nói rõ hơn là việc chưa có mà tin rằng sẽ có đó là lý tưởng. Chớ lý tưởng mà dựa trên cuồng điên mơ mộng trăm năm thì là viễn tưởng, viễn tưởng thì xa rời với thức tế.
Hãy cứ vui chơi cuộc đời
Hãy cứ vui như mọi ngày.
Chúng ta có quyền nuôi lý tưởng ước mơ của mình nhưng hãy nhớ dạo chơi, thưởng thức cuộc đời vì cuộc đời có biết bao nhiêu là cái đẹp, cái hay mà ta cứ phải hững hờ. Đừng bao giờ lấy sở trường của mình mà dán vào sở đoản của người khác, cái đó là phủ phàng là lên án.
Hãy cứ vui như mọi ngày
Dù chiều nay không ai qua đây
Hỏi thăm tôi một lời
Vẫn yên chờ đêm tới
Lòng ta trăm con hạt gầy vút bay.

Khi chúng ta tìm ra được niềm vui nội tại thì dù có ở bất cứ nơi nào đi chăng nữa ta cũng sẽ có niềm vui. Sự cô độc sẽ không bao giờ là cô đơn dù chiều nay không ai qua thăm, mặc chén trà đã cạn, cung đàn đứt giây thì tâm hồn vẫn vô tư bình thản ngồi yên chờ đêm tới không còn lo xa cho kiếp sống vô thường ngắn ngủi này.
Hãy cứ vui như mọi ngày
Nhìn người đi như mây vô danh
Dù chân xưa dặm nghìn
Vẫn như còn thắp thoáng
Dù trong ta đêm thì thầm tiếng buồn.

Có những người thân thương mà ta trân quý nhất không biết do một duyên nghiệp hay định mệnh mà vô tình bỏ ta đi theo tiếng gọi ….để “nghìn trùng xa cách người đã đi rồi.” một sự ra đi lạnh nhạt vô tình để cho người ở lại phải nhìn ơ thờ, nhìn gượng gựu, nhìn người đi như mây vô danh như chưa bao giờ quen biết. Dẫu rằng trong lòng có mang một chút u buồn vì một... người đi xa.


Vâng, tất cả những gì mà anh Trịnh để lại cho đời là một chút ơn, chút ơn không cần đền đáp, chút ơn mang nặng kiếp người. Giống như đi dạo chơi cõi trần một chuyến rồi buông xuôi lặng lẽ “ không hẹn mà đến không chờ mà đi”.
Anh đi đâu về đâu? “Về cõi chiêm bao lìa những thương đau.”
Anh đã giải thoát tâm hồn mình ra khỏi thân xác nhọc nhằn này để đi về một cõi mang đậm dấu ấn Trịnh Công Sơn.

Như bài “Sóng về đâu” anh cho nó là tuyệt khúc hay nhất của đời mình, là một sự liễu ngộ lớn về lẽ sống. Lấy cảm hứng xuất phát từ “Bát nhã tâm kinh” một kinh được xem là cốt tủy của Phật giáo được vắn tắt ngắn gọn “gate gate paragate parasamgate bodhi svaha.”( Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha). Anh Trịnh tạm dich là” vượt qua, vượt qua, tất cả chúng ta đều vượt qua, và đến bờ giác ngộ”.
Đối với tôi, tôi không biết anh đã giác ngộ chưa? Nhưng những gì mà anh đã biểu hiện đủ tin rằng: Anh về một cõi bình an còn lời ca ở lại trần gian đón mừng.

Trời xế chiều ánh nắng nhạt dần, sự hội ngội nào cũng có lúc chia ly. Tiếng đàn khảy lên… “anh nằm xuống sau một lần đã đến đây…” nhẹ nhàng thầm lặng, thầm lặng theo làn khói lan vào thinh không, không hẹn mà đến không chờ mà đi...
Huynh đệ ra về trong màn sương phủ kín… tịch liêu, tịch liêu...

Thủ Đức một sáng nhớ, ngày mạ cho anh mang nặng kiếp người. 28- 2









* Tựa do BBT phỏng.
Theo: trathomonline

CẦN CÓ NHAU

Thời thượng cổ, con người sống dưới sự đe dọa của thiên tai bão tố, thú dữ rừng hoang, nên cảm thấy trong mình luôn mang nỗi khiếp sợ, cô đơn bất an lạ lùng trước những hiện tượng siêu nhiên của vũ trụ. Thay vì sống rải rác khắp đó đây, con người đã biết đoàn kết hợp lại thành những nhóm người để biết bảo vệ và tranh đấu trước sức mạnh của những hiện tượng xung quanh. Từ đó, tư duy dần thay đổi, từ hình thức sinh hoạt hái lượm, săn bắn con người đã biết chăn nuôi trồng trọt và giao lưu thương mại dưới nhiều hình thức khác nhau, nhiều ngôi nhà được cất lên, chợ búa phát triền, cuộc sống được cải thiện về mọi mặt.

Từng là một nhóm bộ lạc lẻ tẻ, con người đã biết lập thành một quần chúng xã hội ở một địa bàn an toàn trên mảnh đất tươi tốt tạo thành một vòng đai ở phạm vi nhất định để sống an hòa với thiên nhiên, thảnh thơi tâm tình, ổn hợp với hoàn cảnh hiền dịu. Tâm hồn ấy biểu hiện ra thành một phong thái nhàn nhã chung .

Ấy thế, không biết độ bao giờ những tập tục văn hóa, trò chơi dân gian, lễ nghi, tôn giáo, luật lệ.. hình thành, làm cho trí óc con người mở mang thêm, ý thức được các giá trị văn hóa cội nguồn tương giao cuộc sống giữa tình nghĩa gia đình, đồng bào, làng xóm, láng giềng… càng gắn bó đoàn kết sâu đậm để vui sống cho lãng quên sự cô độc của kiếp người.

Bây giờ, nếu có ai hỏi tạo sao lại có xã hội loài người, tất nhiên câu trả lời là từ trước đến nay con người chưa bao giờ muốn sống riêng lẻ, cô độc, mà chỉ muốn sống chung để hiểu thương và bảo vệ nhau.

Nhiều lúc con người cứ chạy vòng vo để tìm cho ra người hiểu mình, thương mình để cùng kết giao tri kỷ. Con ngời quả thật rắc rối làm chi vậy! Liệu người ta tìm có thật lòng hiểu mình như mình từng nghĩ không? Hay mỗi người khi gần nhau lại cảm thấy như cách xa muôn ngàn vạn dặm, “Gần mặt xa lòng, tri nhân tri diện bất tri tâm”. Chính tâm hồn, thân xác mình mà mình chưa hiểu được thì làm sao mong người khác hiểu ta.
Các nhà khoa học, triết học sáng chế ra đủ mọi sản phẩm tiên tiến hiện đại, ngồi một chỗ nhấn nút bàn phím là họ có thể thấy biết các chuyện trên trời dưới đất, xa hơn nữa là dạo chơi cung trăng sao kim sao hỏa, rồi dự đoán cái này cái nọ. Có thể nói họ đã làm được nhiều điều mà vượt ra ngoài sức tưởng tượng cửa con người, nhưng chính những người thân thích sống chung đụng trong gia đình mà họ vẫn chưa hiểu thấu nỗi niềm sâu kín thì làm sao có thể hiểu chính con người thật của mọi người ở xung quanh. Vật chất chỉ là sự sáng tạo của tư duy chứ không phải là cái cứu cánh vĩnh viễn cho văn minh nhân loài. Do đó, gần đây người ta khuyên con người nên trở lại chính nỗi lòng của mình thì tốt hơn truy tìm hiểu sự vận hành ngoài vũ trụ.
Đừng mong ai cho mình nụ cười, đừng mong ai cho mình hạnh phúc, hãy sống vui phút giây hiện tại, ta quay về an trú trong ta”. Giây phút quay về tìm nụ cười thật của con người sẽ phá tan đi bao sầu muộn, lo âu tính toán. Nụ cười hé nở trên môi làm tươi trẻ tâm hồn như khi đang ngắm nhìn nụ cười hiền dịu của đức Phật hay nụ cười quý phái của nàng Mona Lisa.
Ngày nay, xã hội loài người tổ chức rất tinh vi, nên đã làm cho nhiều người buồn chán bất mãn. Thi nhân, hiền triết, du tăng không còn hứng khởi để sáng tác mộng hoàng hôn nữa, mà đành thu hẹp tâm hồn mình vào một cõi trời quên lãng cao rộng để đêm khuya ngồi kể chuyện trăng tàn.
Con người sống trong xã hội bây giờ chỉ biết lo cho bản thân ,tiểu gia đình ngoài ra ít biết đến ai. Nếu ai đã từng có dịp sống ở Sài Gòn hay một thành phố nào khác cũng sẽ cảm nhận được nỗi bơ vơ của mình và sự lạnh nhạt của mọi người. Có chiều buồn, như con chuồn chuồn chạy xe dạo phố trên những con đường phồn hoa đô thị người người đông đúc ồ ạt qua lại, mà ta không biết mình đang đi đâu về đâu và làm gì. Đi giữa hàng triệu người tấp nập như vậy mà tưởng như mình đang bị lạc vào rừng sâu không một bóng người.
Làm người là để thực hiện lý tưởng sống, và sống là để thực hiện lý tưởng làm người, như ăn để mà sống, không phải sống để mà ăn. Đứng giữa thực tại đau thương bỡ ngỡ phủ phàng, con người đã không còn là con người thật của năm xưa nữa, mà con người bây giờ đã là con người của máy móc của ích kỷ tham lam hẹp hòi cá nhân. “Người vinh quang mơ ước địa đàng, người gian nan mơ ước bình thường, làm sao đến gần hy vọng cuộc vui chung”*. Chính con người tự thờ ơ xa lánh con người, kẻ giàu xa kẻ nghèo, kẻ có học khinh kẻ vô học..., hình như thế giới con người càng ngày càng thu hẹp lại ở phạm vi gia đình thì phải. Có một nhạc sĩ tài ba đã linh cảm trước điều đó nên anh ước : “Đường tương lai xin nhắc từ đầu, cùng anh em trên khắp địa cầu, hãy gần nhau”* .Vâng, nhạc sĩ chỉ ước vậy đấy! Khó mà nói lên được tâm trạng từ con người. Con người muốn sống bên nhau, nhưng hay so đo hơn thiệt, muốn người ta giúp mình nhiều hơn là mình giúp người, muốn điều lợi cho mình nhiều hơn điều lợi cho người, tạo ra một bản ngã to đùng đi vào cuộc đời. Lấy cớ tổ chức này, tổ chức nọ, quyên góp việc này giúp đỡ chuyện kia hay bày ra các loại giấy tờ đủ loại rắc rối …, cũng chỉ là che đi cái tâm giả dối phỉnh phờ lường gạt nhau mà sống “Sông sâu cònthể dò, đố ai lấy thước mà đo lòng người”. Hãy ngẫm lại cuộc sống xem, con người không bao giờ muốn cho không mà không nhận lại được gì. Viết một lá thư cho bạn, ngồi chờ mòn mõi dài cổ không thấy trả lời ta cảm thấy bị thiệt thòi và không dại gì mà lại viết thư nữa, hoặc chơi thân người bạn lại bị người bạn lợi dụng xỏ lá thì chẳng ngu chi mà qua lại. Sống thì đừng ai lợi dụng ai,quân tử không bao giờ dùng trò tiểu nhân hại người.


Đời đôi lúc là thế, nếu con người hiện tại ai cũng biết mở lòng ra, bỏ đi bản ngã tư hữu trong người để đến với nhau cùng xây đắp nhịp cầu truyền thông bằng sợi dây hiểu thương để hàn gắn lại những gì đã mất thì còn gì bằng. Thời gian qua mau, mạng sống giảm dần, chúng ta hãy xem đã bao nhiêu lần thân xác vô giá này bị dở khóc dở cười, trầy vai tróc vảy để bước lên được bục vinh quang. Tài sản, địa vị, con cái, quyền hành … tất cả ở với ta vài chục năm rồi phải chia lìa, tay trắng tay lại về không. Đúng là “Của trời trời lại lấy đi, giương hai con mắt làm chi được trời”. Có một câu tiêu ngữ “Cái gì làm cho con người trở thành con người! Không phải cái mặt mà là cái lòng người ta ăn ở thật với nhau”.

Ta thấy, dù trãi qua bao nhiêu sóng gió khổ đau, vui buồn hay xa lìa đến một chân trời nào đó không một bóng người, thì con người vẫn ước muốn ngày sau dẫu có thành sỏi đá cũng cần có nhau*. (Ai đã từng đọc qua truyện Trầu cau, An Tiêm … thì sẽ hiểu được tâm tình của con người), ba chữ “CẦN CÓ NHAU” như một câu linh chú mà nghe qua thấy rợn da gà, như tiếng sét lôi kéo thức tỉnh sự trở về cho những ai vì ham quyền quý bỏ tình, bỏ nghĩa, bỏ anh em. Đời vốn là mộng, ai nở nào dùng tâm giả mà sống với mộng, há chẳng phải là đang làm trò cười cho thiên hạ hả!


Với những điều trên ta thấy quả thật trong mỗi con người là một căn nguyên kho tàng tư tưởng luân lý nhân loài, nên mỗi cá nhân sinh ra điều muốn đi tìm cho mình một hướng đi sáng đẹp nhằm giải phóng những thắc mắc tư tưởng mà bấy lâu từ vô lượng kiếp xa xăm tận tiềm thức vẫn còn bế tắc ứ động, dù đã bao lần lột xác thể chất hình hài. Nhìn vào khoảng không gian bao la chiếu rọi tận tâm hồn, con người chợt nhận ra rằng lối sống “chân thật” là điểm khởi đầu cho nền văn minh nhân loài, là tủy sống đưa xã hội loài người xích gần nhau để trao cho nhau nụ cười tình yêu thương đồng loại, khi nước mắt cùng mặn và máu cùng đỏ.

HỒNG BỐI



- Hương Trà Cốc
, một đêm uống trà nhiều không ngủ được.
Copyright © NhocLak.Com .