Thiện Thông Hiếu

Chúng ta đang tự hào loài động vật bậc cao nhất, đạt được những thành quả oanh liệtnhất. Chúng ta đang hàng vạn sinh ngữ hệ thống chữ viết tương ứng để thể chiasẻ, trao đổi, học tập. Chúng ta tìm ra cách tích lũy tri thức bằng truyền miệng, ghi lại bằnggiấy, bộ nhớ điện tử... Chúng ta đang sở hạ tầng trải khắp hành tinh được lắp ghéptừ tri thức, đất, đá, kim loại, mồ hôi, nước mắt... máu. Chúng ta được đáp ứng mọi nhucầu chỉ bằng một click... Chúng ta thực sự ông chủ lớn của hành tinh nhỏ này.

bao giờ chúng ta tự hỏi rằng: “Tại sao ta lại thể đạt được những thành quả đại nhưvậy?”. Đại đa số sẽ trả lời sai rằng: “Loài người tài giỏi” hay tương tự thế không bao giờnghĩ rằng mẹ trái đất đã cho chúng ta tất cả những điều đó. Mọi thứ đã sẵn con ngườiphân tích, phân loại, hệ thống, lắp ghép thành những sản phẩm lầm tưởng rằng củatôi”. Điều này chẳng khác ngồi trên đầu người khổng lồ hét to rằng: “Tôi người caonhất” hay những thứ của người khác thành thứ của mình không một chút ngại ngần.

Mẹ trái đất đang bị hủy hoại. Ảnh do tác giả cung cấp.

Chúng ta luôn nghĩ tới thành quả quên đi hậu quả của mình tạo ra, sẵn sàng đánh đổimột thành quả đồng thời tác động vào môi trường một cách . Chúng ta sản xuất ranhững sản phẩm để sử dụng - đạt những nhu cầu của ta cuối cùng những thứ ta đãnâng niu, tự hào, sử dụng... biến thành rác. Điều này diễn ra hàng ngày, hàng giờ, nhân vớimột con số kỷ lục 7.000.000.000.

Khựng lại suy nghĩ một chút xóa nhòa đi hết những niềm tự hào những thành quả đại... Hãy đặt câu hỏi rằng: “Mẹ trái đất sẽ chịu đựng được bao lâu với đứa con này?”Vậy mẹ vẫn ngậm đắng nuốt cay về những người con bất hiếu, rồi hiền hòa nhận vàolòng mình những lỗi lầm của đứa con thơ dại. Nước mắt mẹ đã rơi bởi những thành quả điều tệ hại của đứa con “lắm tài, nhiều tậtnày.

Trẻ con” quyền làm bất cứ việc đúng hay sai, chẳng bao giờ chịu nghe lời họchỏi những bài học đơn giản từ người anh tiến hóa. Chúng ta tung hoành ngang dọc, hút cạnmọimáunước mắtcủa đất mẹ, sẵn sàng triệt phá rừng làm nguyên liệu cần thiết chonhững nhu cầu thiết yếu. Tuy nhiên, loài người chẳng đoái hoài tới phổi xanh củathế giới- đã bị phá hủy 2/3 diện tích kể từ sự xuất hiện loài người. Điều này chẳng khác Vladimir Ilyich Lenin bị cắt đi 2/3 phổi sau vụ ám sát năm 1921. May mắn chỉ cho ôngthêm ba năm nữa để sống chiến đấu cho Đảng Cộng Sản.

Liên tưởng trên khiến cho ai đang hiểu mẹ Trái Đất phải giật mình ngay lập tức đặt ra câuhỏi rằng: “Ngày tận thế đã đến?”. Loài người đứng trên đỉnh vỗ ngực oai phong rằng ta nhất. Tuy nhiên, chúng ta chẳng chịu nhìn xuống dưới, nơi một bãi rác đang không cònchỗ chứa. Loài người đang phải đi kheo trên rác, sống chung với rác. Hàng loạt nhữngcăn bệnh mới xuất hiện vượt cả sự phát triển thần kỳ của y học.

Rác vẫn thải vào đất mẹ hiền hòa từng giây phút, mặc cho những dòng sông xanhthắm trôi vào những bức ảnh kinh điển treo trong viện bảo tàng. Kim loại, hóa thạch tàinguyên nói chung đang bị vét cạn dần bởi sự khai thác tội vạ, đơn giản chỉ tiền. Loàingười không bao giờ để lại cho thế hệ tương lai tài nguyên của đất mẹ - thật ích kỷ tànnhẫn biết nhường nào. Mọi giới hạn đạo đức những quy luật bị linh trưởng bậc cao nàyphá vỡ không thương tiếc. Chúng ta tiêu diệt tất cả mọi thứ, cuối cùng đẩy hành tinhvào tận thế.

Chúng ta đã quên đi người đã sinh ra ta, người đãthai nghénta trong suốt 3.496 tỷ năm(tính từ sinh vật đơn bào đầu tiên). Rồi mọi thứ muôn loài sáng tạo ra sẽ trôi vào hủy diệtnếu như những hành động của con người không được thay đổi ngay từ bây giờ.

Chúng ta đang ông chủ của hành tinh quyền chọn ta người con bất hiếu haykhông? Chúng ta sẽ trường tồn nếu chúng ta hiếu thảo với mẹ trái đất. Cho , nước mắtcủa mẹ đã rơi quá nhiều, cho những lỗi lầm chồng chất của chúng ta không còn chỗchứa thêm nhưng người mẹ hiền hòa sẽ mỉm vẫn ôm người con bỏng vào lòng khi chúngbiết những lỗi lầm. Mẹ sẽ cho hội xóa đi những hậu quả đã gây ra.

Tiên tri Vanga trong ẩn số "trái đất hát" của M.Jackson

Nguồn:

Tiên tri Vanga trong ẩn số "trái đất hát" của M.Jackson

http://vtc.vn/23-282769/quoc-te/tu-lieu/tien-tri-vanga-trong-an-so-trai-dat-hat-cua-mjackson.htm

Thiền sư Thích Nhất Hạnh trả lời trên tờ Guardian

hiền sư Thích Nhất Hạnh nói rằng chúng ta phải nhận ra sự gắn kết giữa Trái đất và bản thân mình, và rằng chúng ta phải yêu thương Trái đất để chữa lành cho hành tinh này.

Biên tập viên Jo Confino của tờ Guardian đã có cuộc phỏng vấn Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Làng Mai (Pháp). Confino viết: Thầy Thích Nhất Hạnh đã nhận thấy sự thiếu gắn kết trong cuộc sống của con người là nguyên nhân gây nên thói quen hưởng thụ của chúng ta và điều quan trọng là chúng ta đã nhận ra và phản ứng lại với những sức ép mà chúng ta đã áp đặt lên trên Trái đất khi nền văn minh này còn tồn tại.

Thầy cho rằng việc nhận thức môi trường sống này là tách biệt so với chính chúng ta là một vấn đề nghiêm trọng, việc thay đổi chỉ có thể xảy ra khi chúng ta vượt ra ngoài tư duy nhị nguyên của chính mình.

"Bạn luôn mang theo Mẹ Trái đất bên trong mình" - Thầy nói. "Bà không ở bên ngoài bạn. Mẹ Trái đất không chỉ là môi trường của bạn”.

"Bằng tuệ giác, có thể có được mối liên lạc thực sự với Trái đất, đó là hình thức cao nhất của cầu nguyện. Trong mối quan hệ này, bạn sẽ có đủ tình yêu, sức mạnh và sự thức tỉnh để thay đổi cuộc đời của bạn. [...]

"Sợ hãi, thù ghét, chia tách và giận dữ xảy đến từ quan điểm sai lầm cho rằng bạn và Trái đất là hai thực thể riêng biệt hay Trái đất chỉ là môi trường của bạn. Bạn là trung tâm và bạn muốn làm một cái gì đó với Trái đất để tồn tại. Đó là một nhận thức nhị nguyên.

"Vì vậy, hãy hít thở và nhận thức về cơ thể bạn, hãy nhìn sâu vào nó và nhận ra rằng bạn là Trái đất và ý thức của bạn cũng là ý thức của Trái đất. Không chặt cây, không gây ô nhiễm nước vẫn là chưa đủ".

Thở đi nào, bạn vẫn đang sống.jpg

Thở đi, bạn đang sống

Thầy nói sự thiếu gắn kết này cũng là nguyên nhân làm cho chúng ta bệnh:

"Nhiều người bị khổ đau nhưng họ lại không biết điều đó" - Thầy nói. "Họ cố gắng che đậy sự đau khổ bằng cách làm cho mình bận rộn. Ngày nay nhiều người bị bệnh bởi vì họ tự tách rời khỏi Mẹ Trái đất.

"Việc thực hành chánh niệm giúp chúng ta chạm được vào Mẹ Trái đất bên trong cơ thể mình và việc thực hành này có thể giúp chữa lành bệnh của con người. Vì vậy, việc chữa bệnh của con người nên đi cùng với việc chữa bệnh của Trái đất và đây là tuệ giác mà bất cứ ai cũng có thể thực hành.

"Loại giác ngộ này rất quan trọng cho một sự thức tỉnh chung. Trong Phật giáo chúng ta nói về thiền định như một hành động thức tỉnh, để nhận thức một thực tế rằng Trái đất và muôn loài đang tồn tại trong nguy hiểm".

Gắn cho thiên nhiên một bảng giá nào đó cũng không đủ, hay nói đúng hơn, tình yêu là trung tâm của sự thay đổi.

"Chúng ta cần một sự thức tỉnh và giác ngộ thực sự để thay đổi cách suy nghĩ và cách nhìn của chúng ta".

Thay vì đặt bảng giá cho những cánh rừng hay các rạn san hô, Thầy nói sự thay đổi sẽ xảy ra ở cấp độ cơ bản chỉ khi chúng ta quay lại và yêu thương hành tinh này: "Trái đất không phải là những khái niệm vật chất hay tinh thần, đó chỉ là những ý tưởng, là hai mặt của cùng một thực tại. Cây thông không chỉ là vật chất vì nó sở hữu một cảm giác biết. Hạt bụi không chỉ là vật chất vì mỗi nguyên tử cấu thành hạt bụi đều có tính thông minh và là một thực tại đang sống và vận động.

"Khi chúng ta nhận ra được những đức tính, tài năng và vẻ đẹp của Mẹ Trái đất, một cái gì đó sẽ được sinh ra trong chúng ta, một mối gắn kết nào đó, một tình yêu sẽ được sinh ra.

"Chúng ta muốn được gắn kết. Đó là ý nghĩa của tình yêu, để trở thành một mối. Khi bạn yêu một ai đó bạn sẽ nói rằng tôi cần bạn, tôi muốn ở bên bạn. Nếu bạn làm bất cứ điều gì vì lợi ích của Trái đất thì Trái đất cũng sẽ làm bất cứ điều gì vì lợi ích của bạn”.

Văn Công Hưng (Theo Common Dreams)

Nghệ thuật sống hạnh phúc

http://luuly1979.wordpress.com/tag/thi%E1%BB%81n-s%C6%B0-nh%E1%BA%A5t-h%E1%BA%A1nh/



CHƯƠNG TRÌNH

NGHỆ THUẬT SỐNG ĐẸP CHO TUỔI TEEN

CHỦ ĐỀ SỐ 01

CẨM NANG ỨNG XỬ CHO TEEN HIỆN ĐẠI

Teen nên ứng xử thế nào khi ở nhà, ở trường và trong việc hẹn hò, kết bạn?

Giới thiệu sơ nét:

Nghệ thuật Sống đẹp cho Tuổi Teen là chuỗi tọa đàm chia sẻ về các giá trị sống đẹp mà tuổi teen hiện nay cần biết, rèn luyện & thực hiện như các giá trị sau: Hiếu thảo, Trung thực, Biết giúp đỡ người khác… Các giá trị sống đẹp này sẽ góp phần tích cực vào việc rèn luyện & giáo dục tính cánh cho các bạn tuổi teen.

Đối tượng mà chuỗi chương trình nhắm tới là học sinh từ 13 đến 18 tuổi. Đây là giai đoạn mới lớn, đang hình thành & phát triển nhân cách. Các bạn năng động, thích tìm tòi khám phá, học hỏi cái mới nhưng cũng rất dễ dàng bị cám dỗ, lôi kéo bởi các tệ nạn xã hội. Do đó, việc chia sẻ qua các tuổi tọa đàm về các giá trị sống đẹp là vô cùng cần thiết để góp phần giúp các bạn có được nền tảng các giá trị đạo đức tốt đẹp từ đó để cư xử, biết phân biệt đúng – sai, tốt – xấu.

Thời lượng chương trình: 120 phút

Thời gian: 16h00 – 18h00 thứ sáu ngày 17/02/2012

Địa điểm: TRƯỜNG TRUNG HỌC PHAN CHU TRINH

8/23 Khu Phố Đông Tân, P. Dĩ An, Thành Phố Bình Dương

Diễn giả: Đại Đức Thích Thiện Thuận – Đại Đức Thích Hạnh Bảo

Khách mời: Ca sĩ trẻ Trịnh Gia Phúc.

Phí tham dự: Miễn Phí

Thông tin liên hệ: 0909 407 064 – 0917 635 107

Email: van.tantriviet@yahoo.com.vn

TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI.



Hơn tháng nay, lúc nào Thúy cũng thấy trong lòng bất an; hình ảnh bà cụ bán mít luôn ám ảnh Thúy. Đứng chỗ nào, ngồi ở đâu, ngay cả trong giấc ngủ, Thúy cũng thấy hình bóng bà cụ gầy còm, tóc bạc phơ cằn cỗi lảng vảng trước mặt. Tâm hồn cô như bị xé rách ra từng mảnh, phiền muộn như một nỗi dằn vặt không rời.

Những lúc đầu óc loay hoay như thế, Thúy lại mở điện thoại di động ra, bấm bấm nhìn lại hình ảnh bà cụ bán mít, mong vơi bới đi nỗi đau đang phá vỡ niềm an lạc trong cô. Hình ảnh bà cụ bán mít in đậm nét trong tâm trí của Thúy. Da mặt bà sạm nắng, nhăn nheo, không như mẹ Thúy. Hai người có lẽ tuổi tác cũng kề nhau, mà sao cuộc đời của hai người khác xa như thế? Thúy thở dài, rồi đứng lên đi lại trước bàn trang điểm, ngồi xuống, kéo ngăn bàn ra; như một cái máy, Thúy cầm chiếc điện thoại đưa lên định nhìn lại hình ảnh mẹ cô và bà cụ bán mít…Nhưng Thúy ngừng lại, trong lòng bối rối. Thúy biết rõ hơn ai hết, mẹ cô, một người mẹ đang hạnh phúc. Hơn hai mươi năm nay, bà cụ được các con săn sóc chu đáo từ miếng ăn cho đến giấc ngủ. Từ ngày ba Thúy qua đời, anh chị em Thúy luôn thay phiên nhau ở bên mẹ, lúc nào các con cũng đem nguồn yên vui đến cho bà.

Từ bữa gặp bà cụ bán mít trên chuyến xe buýt từ Tam Kỳ về Đà Nẵng, Thúy cảm thấy như mình bị hụt hẫng, như mình vừa đánh mất sự thanh thản trong suy nghĩ về cuộc sống đang diễn biến ngoài xã hội. Bà cụ đã để lại trong tâm thức Thúy một thực tại sống động; và nó làm thay đổi toàn bộ quan niệm về nhân sinh mà xưa nay Thúy đã quán xét một cách nông cạn. Bà cụ bán mít kể với người ngồi bên cạnh: “…Mỗi ngày, tui đón xe buýt từ Vĩnh Điện đi Tam Kỳ, ở đó tui có mối mua mít chín từ Tiên Phước chở xuống. Mít Tiên Phước ngon lắm. Hồi trước, có mít dừa múi to, màu vàng nhạt, trong múi mít có nước mật, giòn và thơm lắm. Bây chừ, giống mít nớ chẳng thấy mô nữa. Ở đâu cũng trồng toàn mít nghệ; mà mít nghệ thì cũng ngon, múi mít vàng đậm như màu nghệ già, ngọt lịm, thơm và giòn, thấy cũng thèm…”

Người phụ nữ tóc hoa râm hỏi bà cụ: “Rứa bà mua mít ở chợ mô?” – “Thì chợ Tam Kỳ, chớ ở mô. Được cái hên là cô Thắm bán hàng cho tui, cô ấy dễ thương, ngày nào cũng dành cho tui bốn trái mít ngon nhất. Cô ấy vô bao sẵn cho tui, mỗi bao hai trái, chừng 15 ký; mà có một trái tui cũng không rinh nổi. Tuổi già rồi cô ơi, tui đã 85 tuổi rồi còn chi. Ông nhà tui mất hồi kháng chiến một. Cái bằng liệt sĩ của ổng để lại cho tui chút tiền trợ cấp cũng đủ để sửa lại cái nhà, cái mồ cho ổng, với lại giỗ kỵ hằng năm…”.

“Chớ con cái bà ở mô?”

“- Ừ, thì mấy đứa nó cũng ở quanh đây chớ mô, mà bốn đứa nó còn nghèo lắm. Tụi nó còn phải lo cho con cái ăn học. Nhờ Trời Phật, tui còn đi lại được, còn kéo nổi bao mít lên xe, thì cứ ra chợ làm kiếm thêm chút tiền mà sống. Hết mùa mít, tui lại mua bán thứ khác, y nhu là cái nghiệp chi mô, mà nó cứ đeo đẳng, chẳng bao giờ tui được rảnh tay rảnh chưng, quanh năm đầu tắt mặt tối, đi về trên con đường này, riết rồi ai cũng gọi tôi ‘bà cụ Mít’, rồi xe buýt nào cũng quen. Tội nghiệp mấy đứa nhỏ phụ xe, đứa nào nó cũng thương, lên xe, xuống chợ, cũng giúp tui rinh, vác mấy trái mít”.

“- Rứa mỗi chuyến bà kiếm được bao nhiêu?”

“- Trừ tiền xe cộ, ăn tiêu rồi, bữa đắt chợ cũng kiếm đươc vài ba chục ngàn. Già như ri rồi mà có chừng nớ tiền là dư sống, là hạnh phúc rồi phải không cô”.

Bà cụ nói chuyện một cách vui vẻ, tự tin, “Cô biết không, tui được cái lời lớn hơn là ngày nào tui cũng đi tới đi lui, Tam Kỳ Đà Nẵng, Đà Nẵng Tam Kỳ, trên xe, tui gặp nhiều người, chuyện trò vui vẻ như với cô bữa ni, tui mừng lắm. Rồi cô sẽ biết, cái tuổi già nó méo mó, lúc ri, lúc tê, mưa nắng không chừng, vui buồn như thời tiết, ai cũng rứa. Tui còn khỏe, , đi buôn bán kiếm sống được là phước lắm rồi cô hỉ”.

Thúy như bị cuốn hút vào câu chuyện của hai người. Cô không rời mắt nhìn bà cụ. Trong đầu Thúy chập chờn hình ảnh mẹ cô và bà cụ Mít sống động như cuộc đời đang tồn tại, đang hiện hữu, đang trôi đi trong khoảng thời gian hữu hạn này.

Thúy đưa chiếc điện thoại di động lên, nhắm vào bà cụ Mít, cô chụp lia lịa như sợ mất đi hình ảnh, tiếng nói của bà cụ đang trôi bềng bồng trong tâm thức của mình. Cuộc sống luôn bề bộn những khổ đau, mất mát, hạnh phúc…mà lâu nay cô tin là có thật.

Thúy đã nhận ra trong giây phút hiện tiền này, cuộc đời của bà cụ Mít hiện hữu trước mặt Thúy chính là bài học đầu tiên cô học được về cuộc sống chân thật; không phải trong kinh sách mà chính ngay trong thực tại của cuộc sống hàng ngày.

Xe buýt dừng trước chợ Cồn, bà cụ Mít vội vã chào người bạn đường và Thúy. Bà bước xuống xe trong niềm vui rạng rỡ. Người phụ xe gọi: “Bà Mít ơi, con để hai bao mít của bà ở phía trong lề đường đó, bà hỉ”. Xe chuyển bánh, Thúy biết là trong mươi phút nữa, cô sẽ gặp lại mẹ, chắc mẹ Thúy mừng lắm. Trong ngôi biệt thự sang trọng bên kia cầu Thuận Phước, có lẽ mẹ cô sẽ đón cô từ ngoài cổng. Thúy đang suy nghĩ miên man về bà cụ Mít, về cuộc đời của con người. Vừa xuống xe, Thúy sực nhớ…như mình vừa đánh mất một cơ hội, vừa bỏ quên lại trong cuộc sống một điều thiện nhỏ mà đáng ra cô phải làm. Không phải làm cho bà Mít mà chính làm cho Thúy. Gặp mẹ từ cổng, Thúy nhìn mẹ, cô không nói nên lời, ôm chầm lấy mẹ. Thúy khóc trong nỗi xúc động ra rứt. Mẹ Thúy vỗ về: “Răng rứa con?” Thúy gọi: “Mẹ ơi”… Thúy đã về vơi mẹ, đanh ôm mẹ như đang ôm bà cụ Mít…

Giá chi, tâm Từ của Thúy bùng mở sớm hơn trong những phút trước đây khi còn ở trên xe buýt…Thúy tự trách mình, tại sao không làm được một việc tốt sớm hơn khi bà cụ xuống xe ở chợ Cồn? Sao Thúy không biết kịp thời dúi vào tay bà cụ Mít vài trăm ngàn, phụ giúp cho bà bớt khổ. Giá chi làm được việc nớ sớm hơn, có lẽ bây chừ Thúy thấy tâm mình yên ổn.



Hoàng Quy

Một sớm xuân về

HOÀNG QUY |

Một sớm xuân vềSáng nay.

Trong vườn xuân xanh lá, ta nghe chim hót líu lo trên ngọn gió đầu mùa.

Trời đất chuyển mình như hơi thở dịu dàng phơi màu lộc biếc.

“Ta đi chân đất, mặc áo vải thô,” ngọn cỏ xôn xao, bên bờ xuân mới.

Ôi, bước chân vô thường rón rén nghiêng mình trên từng chiếc lá, trên ngọn tóc phai màu dỗ dành tháng năm tương ngộ.

Có phải xuân tràn?

Có phải cuộc rong chơi phiêu lãng từ buổi hồng hoang tìm về tỏa hương trên dòng phù du bất tận?

Ngày mới bắt đầu.

Bắt đầu như phút đầu tiên dập dìu bước chân phiêu diêu trên bờ cỏ mượt, trong vườn xuân xưa một chiều lãng đãng khói mây.

Đêm cuối năm như dòng sữa mẹ, liễu lộ phút sau cùng.

Âm vang vọng về khát khao từ cõi xa mờ bên thềm tuổi thơ khoe màu áo mới, ngọn lửa ấm nồng tí tách bánh chưng xanh.

Một chút se lạnh trong đêm vô thường hỏi thăm ai bên bờ trừ tịch mà thuở hồn nhiên róc rách suối khe, gió ngàn cỏ nội.

Sao như khói sóng, như sương mai ngậm ngùi gọi nhau từ miền ký ức cho màu xanh lá xuân thì, thánh thót tỳ bà trên bến nước sông quê.

Mỗi bước đi qua, mỗi bận ta về như hat cát trôi lăn tìm về sa mạc.

Ta không đếm thời gian giữa đôi bờ nhân thế, cũng chẳng lấy xuân tình đo vạn thể bao la.

Ta hát nghêu ngao như chim chuyền bụi ớt líu lo bên bờ giậu thưa ngả nắng.

Sợi nắng tơ vàng một sớm qua đây e ấp vu quy thơm tà màu áo cưới, gửi chút hương thời gian thoang thoảng nương nhờ.

Hỡi em vô thường như nhiên đến thế!

Quanh ta và bốn bề trời đất, nếu như vắng bóng vô thường…

Nếu như lỡ bước trần ai nhạt nhòa màu xanh của lá. Cuộc vân du hà xứ quên thuở bềnh bồng…

Ai sẽ sụt sùi trong màu ngâu đêm bấc ngập ngùng?

Nếu như … và nếu như vô thường đi mãi không về, mặt đất sẽ héo hon trên khung trời ảo giác, ta sẽ ngủ vùi trong cõi hư vô.

Và ai dỗ giấc đêm mưa mơ hồ giữa đất trời huyền nhiệm, giữa hạt vi trần trùng trùng duyên khởi, vô cùng vô tận của không –thời.

Ta chưa từng sống, cũng như chưa bao giờ được chết trên bến trần duyên, bên bờ pháp giới.

Ta đang thở, đang đi, ta đang ở nơi này chốn nọ, trong nỗi mang mang thiên địa muôn trùng.

Ta cầm tay vô thường vỗ cánh mùa xuân như gió chiều trên lụa, như lá vàng nở hoa mật ngọt, như sóng biển rì rào trở mình giữa trùng dương trăm nghìn con nước. Lượng xuân dâng tràn sực nức vô ưu.

Hãy như đóa tường vi chúm chím trong nắng hanh vàng ngậm sữa vô thường.

Hãy nâng niu màu xanh tươi của lá, tạ ơn người, ơn đất, ơn em.

Hãy che chở bốn mùa cho hoa bướm nồng nàn, như mặt trời rực rỡ khúc vô ngôn.

Hãy ghé bến nhân gian hát câu huê tình phơi phới đong đưa nhịp cầu hẹn câu ước..

Một sớm xuân về, mùa vui gõ nhịp, xin đừng kể về trăm bề lỡ chuyến. Thôi cùng lẽ vô thường giữa miền trần thế.

Biết bao lỗi bất an, mới có những sự tình đa đoan. Âu cũng lẽ thường tình.

Dù cuộc chiến có qua đi, tro tàn vẫn tro tàn mặc định.

Cuộc chiến vẫn thường trực tàn phá trong mỗi thâm tâm, giữa cái thiện và cái ác, giữa ánh sáng và mùa lòa. Nó luôn chực chờ bùng vỡ, chan hòa trong nỗi khổ đau thương tương tác. Thế thôi.

Đứng bên này bờ giác, có nghe ngọn xuân dung dị giữa trời đất hồn nhiên, nuôi nấng cho cát bụi quay về rừng xưa hờ khép.

Xuân đang đi ngoài ngõ, xuân gọi gió đầu hè, bao nhiêu ngày yên vui góp lại theo bước xuân về.

Gió thổi dọc cánh đồng – truyện ngắn của Thu Hằng

Đọc thêm: http://tuyendt.wordpress.com/2012/01/28/gio-thoi-doc-canh-dong-truyen-ngan-cua-thu-hang/

Đi cho hết cõi Ta Bà, sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc.

Một sự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn của gian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụi tuyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng? Phố núi mây mù, sương mờ huyển hoá, ta làm kẻ lang thang lạc bước nẽo luân hồi, trôi lăn vào cuộc đời đầy biến động. Trong muôn vàn sắc màu của kiếp nhân sinh, giữa chốn phong ba có không dị biệt, trên vạn nẽo đi về của thành, trụ, hoại, diệt, có rồi không, đổi thay biến hiện, nối kết với thời gian, xuân, hạ, thu, đông, đến rồi đi, nở rồi tàn, với sanh, lão, bệnh, tử, thân phận mong manh của kiếp người. Như một âm vang, điệp khúc vô tận, réo gọi không dừng, mịt mùng xô đẩy, đến hẹn lại lên, thi nhau tước đoạt.

Bốn mùa luân chuyển của đất trời, xuân nồng hương sắc, từng chớm nụ nở hoa, áo xanh áo đỏ, thương yêu hy vọng, những ước mơ không bao giờ dứt, những khát vọng đợi mong không bao giờ cạn. Nắng hạ chứa chan, đượm cả không gian, đốt cháy lòng người. Thu về mang theo bao nỗi thương nhớ, trên từng nẽo xưa chốn củ, đếm thời gian trôi qua, nơi mí mắt bờ môi, in dấu đợi chờ lên từng tâm khảm. Đông đến, ôi! giá buốc tái tê, mưa buồn phủ kín, lạnh cả nhân gian, cả lòng người cây cỏ. Thời gian càng khắc nghiệt bao nhiêu, thì niềm hy vọng cho một ngày mai sáng lạng, một mùa xuân tươi vui, càng dâng cao bấy nhiêu. Dù đó, một ảo ảnh xa xưa còn sót lại, một chút bình minh ấm áp, bất chợt len lõi qua tâm hồn. Trong chuổi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan chào đón, nhưng rồi cũng thành thông lệ, cuộc vui chưa trọn lại hối hả ra đi, chưa nở vội tàn, chưa kịp ngừng lại vổ cánh bay, để cho cõi lòng hụt hẩng vấn vương, thương tiếc thi nhau tràn về chế ngự. Từ ngàn năm trước, đến tận ngàn sau, cũng bấy nhiêu không thay đổi, cũng thời gian, không gian, tâm thức trôi nổi, lên thác xuống ghềnh, ngày lại ngày qua, đêm lại đêm đến, nước chảy mây bay, qua cầu gió thổi. Bốn mùa đến đi, thi nhau thăm viếng, héo úa nhạt phai thi nhau rơi rụng, tâm thức nhớ mong trở thành ước định. Đợi mùa xuân, ngóng mùa hạ, chờ mùa thu, trông mùa đông, rồi xuân đến, hạ tới, thu qua, đông về, thành định mức của thời gian. Tất cả là định luật tự nhiên, dù chờ hoặc không chờ, dù đợi hoặc không đợi, không một ai có thể làm đổi thay, nó vốn như vậy nếu nhận chân ra được, thì còn điều gì để chúng ta phải lo toan ?

" Xuân đến Xuân đi ngỡ Xuân hết
Hoa nở hoa tàn chỉ là Xuân."

Từ những cánh cửa mầu nhiệm nào đó của thi kệ, thiền sư phổ nên bản nhạc không cùng của giác ngộ, để lối đi về thắm đượm an nhiên, cho hoa bướm ngày xuân tao ngộ, cho lòng người có dịp nở hoa, cho mê ngộ đong đầy hương sắc. " Người soi diện mục bên bờ suối. Thấy nụ hoa trôi bổng giật mình.". Thiền là chất liệu sống, sự sống, là suối nguồn tâm linh vi diệu, soi thấu bản thể của muôn vật, tìm về uyên nguyên của tự tánh, trãi lòng nhận biết trên từng tâm cảnh. Ngôn ngữ không còn là ngôn ngữ, trở thành tiếng lòng phủ kín không gian, hiển lộ những chôn dấu tận cùng. Muốn bắt nhịp phải bắt ngay từ trong ấy, từ những ẩn mang không cần đến sự lý giải của ý thức, những ngăn ngại không cần đến sự viện dẫn của tri thức.

Hy vọng càng cao, hụt hẩng càng lớn, thời gian vẫn là chứng nhân của từng hiển hiện, trong những đổ vỡ tàn phai, đến đi luân chuyển ấy, ta khám phá điều gì, để có được sự giác ngộ, nhận thức tinh tường? Quả thật không phải là điều dễ dàng, làm sao để cho sự an lạc thường hằng trong mọi trạng huống, từ tâm đến cảnh, từ cảm giác đến thức giác, sáng tỏ trên từng lối đi nẽo về, không đợi mong lỡ nhịp, một sự phổ cập trùng lắng, đầy ắp sự ung dung tự tại của những con người nối kết được thời không, tâm cảnh, thiên nhiên, hai bờ mê ngộ, trở thành một thực thể bất khả phân ly. Từng suy tư, từng hành động, từng hơi thở, đong đầy hương thơm tinh khiết của giác ngộ, ở đó không có rộn ràng đợi mong khi xuân đến, cảnh đến, mà là sự hoan hỷ cùng tuyệt. Hương xuân, ý xuân thắm đượm trong đất trời, lòng người, không hề nhạt phai, không còn biên giới nhị nguyên, chủ thể khách thể, quá khứ tương lai, chỉ có hiện tại và bây giờ. Một sự tỉnh thức không có bóng thời gian, và thời gian đã không thì làm gì có bốn mùa để lập?

" Tâm tức Phật, Phật tức tâm
Linh diệu chiếu cùng kim cổ thông
Xuân đến, tự hoa xuân mỉm miệng
Thu về, đâu chẳng nước thu trong."
Tuệ Trung Thượng Sỹ

Sống trọn vẹn với ý nghĩa tuyệt vời của giác ngộ mới không bị thời gian đào thải, nó không còn là một ý thức, chỉ biết suy tư mặc cả. Sự kết tinh những nổ lực được chuyển hoá , thành một thứ năng lượng nuôi sống huệ mạng. Sự chuyển dịch của bốn mùa, không kéo nổi sự lớn lên trong tâm ý, tâm cùng cảnh đã hoà nhập làm một, dù không làm chủ được cảnh, nhưng bên trong tâm thức, liên tục quán chiếu từng vi tế khởi diệt, nên lúc nào cũng tự tại, mĩm cười với gió trăng, với nở tàn rơi rụng, mà vẫn không hề biến động lung lay. Hoa có nở rồi tàn sẽ gây khổ đau thương tiếc, cho những ai phóng tâm móng ý, nhưng sẽ không tác động cho những ai, ý thức minh mẫn một điều đã là hoa thì phải nở, phải tàn. Nhận thức một cách đúng đắn, sống trong sự linh hiện của tỉnh thức, sẽ giúp ta nhẹ bước an nhiên, đến đi trong vô thường sanh tử, như một chặng đường dừng chân thăm hỏi, khai phóng nở ra trên từng hiện thực.

" Hoa xuân nở hết lại sương thu
Phù thế cuộc đời khó bền lâu
Ra thẳng ngoài trời cho thỏa chí
Càn khôn nơi ấy có chừng đâu."
Thủy Nguyệt Thiền Sư
Thiền Sư Thích Thanh Từ dịch

Mỗi lần đoá mai hé nụ, ngàn hoa đua nhau khoe sắc, là dịp để cho con tim rộn ràng, đợi mong trở thành thông lệ, như nhịp cầu đến đi, trên bến bờ sanh tử, mà ta đang cam chịu, nhưng có mấy ai làm chủ được, theo đó mà vượt thắng hiên ngang đếm bước trong từng nụ cười an tịnh? Một cơ hội không do mình tạo mà do đất trời tâm cảnh nối nhịp, vì thế khi duyên đã hết, khi cảnh đã tàn cũng là lúc kéo theo bao mộng đẹp, dập tắt bao hy vọng. Trong sự bẽ bàng cô liêu, ngang trái đong đầy, hạnh phúc hay thương đau, tất cả được kết nối hình thành, do và bởi vì chính chúng ta, khởi lên sự tiếc nối không nguôi. Như đoá hồng hé nụ ban mai đón gió nhè nhẹ lùa qua, và rồi một thoáng mây bay chỉ còn lại những tàn hoa rơi rụng dưới chân hồng. Một thoáng mây bay, một làn gió từ đâu đưa lại, trở nên những thứ cần thiết cho con người, thiếu nó cuộc đời trở nên vô nghĩa, và hình như không còn sinh lực để sống để thở.

1,
Năm cánh hoa tròn, vàng nhị phô
Nổi nênh vảy cá, chìm san hô
Đông ba tháng trải, cành khoe trắng
Xuân một lần thơm , nhánh nhẹ đưa
Đêm ngỡ nước trong, chim cháy cổ
Sương lừng hương ngát, bướm tan mơ
Hằng Nga như biết đây hoa đẹp
Quế lạnh cung Thiềm, há mến ưa?
2,
Năm ngày ngại rét, lười ra cửa
Gốc lẻ nào ngờ đã gió xuân
Mặt nước băng tan, cây bóng ngã
Đầu cành hoa trĩu, ấm chưa phân
Trăng chìm xóm núi, lời ca bổng
Mây ướt quan hà, tiếng sáo ngân
Lạc tới chim bao, hoa một nhánh
Muốn đem tặng bạn, khó vô ngần!
Thiền Sư Trúc Lâm Trần Nhân Tông
Trần Lê Văn dịch Thơ Văn Lý Trần 2 Quyển Thượng trang 471

Dù rằng gió mây lững lờ bay về nơi vô tận, mang hương lạ trãi đến muôn phương, đem nhịp thở phủ đều trên từng đỉnh cao ngất, qua bao nhiêu năm tháng thách đố cùng thời gian, vẫn liên tục cất tiếng reo vang, tạo nên sức sống diệu kỳ. Phải chăng diệt vong là cơ hội tìm lại những gì đã mất, tận cùng của khổ đau là đỉnh cao của hạnh phúc? Thời gian càng cay nghiệt bao nhiêu, thì ngược lại không gian vỗ về bấy nhiêu, ở đấy vẫn những làn mây trắng như giải lụa trên nền trăng sao ẩn hiện, toả ra ánh sáng dịu dàng làm ấm lại những tháng ngày lang thang tìm phương trời chôn kỷ niệm. Ở đó không có sự đày đọa của thời gian, không bị đốt cháy bởi không gian, chỉ có sự an tịnh dâng tràn lên từng tâm thức.

" Thuở bé chưa từng rõ sắc không
Xuân về hoa nở rộn trong lòng
Chúa xuân nay bị ta khám phá
Chiếu trãi giường thiền ngắm cánh hồng."
Thiền Sư Trúc Lâm Trần Nhân Tông

Lời thơ mộc mạc bình dị thanh thoát, với tất cả chân tình không hề vướng bận, cái cảm giác tinh khôi trổi dậy, khám phá phút giây tuyệt vời thường xuyên có mặt. Hiện thực ngay lúc đó, chỉ có bấy nhiêu, không thêm không bớt, không thiếu không thừa, thấy sao nói vậy, có sao thấy vậy. Một sự giác ngộ phủ vây cảnh cùng tâm, sự diệu kỳ của sức sống bùng lên đọng lại tức thì ngay lúc đó, cảnh đó tâm đó con người đó, lặng yên vượt ra ngoài thời không. Hoa bướm ngày xưa nơi vườn thượng uyển, hay bướm hoa bên núi đồi cô tịch, sắc ấy hương ấy có khác đi nhưng cõi lòng ngài không hề đổi thay xao xuyến, tất cả đều giống nhau. Thời gian trôi qua trong âm thầm lặng lẽ, không một lời thưa hỏi tiễn đưa, bốn mùa thay áo cho nhau. Sự thức tỉnh đến tự nhiên, sự bình thản đến lạ lùng, đong đầy trong từng hơi thở. Cái đẹp, cái hay, cái nên thơ, là có những lúc không cần đào thật sâu, bới thật kỷ ở trong tâm ý để dệt vần, cho lời thơ bóng bẩy đong đưa, nhốt kín thơ trong ước lệ. Hảy để cho nàng thơ thong dong bay nhảy trong sự tuyệt cùng, ta không thể thúc ép khi sáng tạo. Điều quan trọng là chất liệu kết tinh, xuất phát từ đâu, thấm được bao nhiêu vào tâm cảm.

" Xuân về hoa bướm gặp nhau đây
Hoa bướm phải cần họp lúc này
Hoa bướm xưa nay đều là huyển
Giữ tâm bền chặt bướm hoa thây."
Giác Hải Thiền Sư
Thiền Sư Thích Thanh Từ dịch

Xuân đến tự lúc nào, sừng sững ở đó, ngay tại đó, khoác chiếc áo thời gian lên tâm thức trinh nguyên, không đổi thay mời gọi, chỉ có lắng lòng thở sâu. Mùa xuân vẫn là đề tài nóng bỏng, gợi hứng cho ta nhiều nhất, mùa của những vẽ đẹp tuyệt vời trên trần gian ra sức điểm tô khoe sắc. Từ thiên nhiên đến con người, nghèo cùng đến giàu sang, khổ đau đến an lạc, tất cả đều ấp ủ trong lòng một niềm hy vọng, một mùa xuân có chúa xuân ngự trị. Niềm hy vọng ấy dài lâu hay mong manh như sương khói, đều do tâm thức của ta tạo thành. Cành mai năm xưa và cành mai bây giờ vẫn là cành mai của một hiện tại tối thắng.

" Xuân sặc sở, cỏ như nhung
Khắp chốn ngàn cây bông trổ gấp
Một cành dương liễu nẩy trùng trùng
Trăng chìm đáy biển nước lóng lặng
Đảnh núi nhật lên bày chót cao."
Thiền Sư Nhất Cú Tri Giáo
Thiền Sư Thích Thanh Từ dịch

Trong vô tận của thời gian lẫn không gian, trong sự biến hiện đổi thay của kiếp người, trong sự tàn phá không cùng của vô thường, giác ngộ mới là điều tuyệt diệu, một mùa xuân bất tận, một cõi thênh thang nhẹ bước đi về.


Như Hùng


Copyright © NhocLak.Com .