Mẹ hiền kính yêu!
Mẹ ơi! tối hôm qua con đã tập đi thiền hành, con đã thấy Mẹ ở gần con, đang đi với con với những bước chân thanh thản chánh niệm. Mẹ còn dẫn con ra vườn sau nhà ngắm trăng và hít thở sự yên tỉnh của khung cảnh xưa mà Mẹ, con đã từng đi qua. Con đường ấy, mẹ biết không vẫn còn tinh nguyên lắm:
“ xin có mặt cho người
Bằng tất cả trong con
Phút giây này tỉnh thức
Với ân tình chưa vơi”
Mẹ ơi, trăng tối mười lăm sáng hơn bao giờ hết nhưng lòng con sao cứ bỗng đỗ về một nỗi nhớ khôn nguôi. Trăng thật sáng, sao căn nhà mình hôm nay, con thấy, sao trở nên quạnh quẻ và cô đơn da diết.
Đã bao ngày mẹ làm dòng sông lặng
Để chiều về phủ kín ánh tà dương
Từng hạt nắng mẹ chắt chiu gói lại
Để đêm về mẹ sưởi ấm mái đầu xanh.
Kính thưa mẹ ! cuộc hồng trần cứ xoay vần chuyển hướng, đã làm quả đất tròn dần hao mòn theo năm tháng, đã làm mẹ thêm già nua mỗi ngày. Từ đôi tay gầy guộc, từ sợi tóc nhuộm màu khói sương, cho đến nụ cười của mẹ, cũng dần xóa mờ theo thời khắc ly biệt.
"Nụ cười hôm nay, ta sẽ nhìn thấy ngày mai
Tận cuối đường Vô thường
Không có gì đã qua và đã mất
Không có gì sẽ qua và sẽ mất
Và suối chim khuyên mẹ hôm nay
Hãy vẫn cứ là bông hoa hát ca"
Hay
“Áo tôi vàng em cài tình hoa trắng
Đóa hoa xưa ngày mẹ xới đất trồng
Giữa những ngày mưa chang và nắng quái
Giữa biển cồn đời mẹ hóa thành bông”
Mẹ ơi! Mẹ là chất liệu yêu thương không thể thiếu trong con, nếu có đi khắp một quả đất tròn, người mong con, mòn mỏi, chắc không ai ngoài mẹ, cái vòng tay mở ra từ tấm bé, cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên.
Tình thương của mẹ dành cho các con những lúc đi xa, khi các con đau ốm hay làm bất cứ chuyện gì, mẹ cũng dãi nắng dầm sương để cho các con được vui, được nuôi dưỡng lớn lên. Là những thứ tài sản quý báu mà chúng con muốn ở nơi mẹ, muốn mẹ có mặt với chúng con trong mọi giây phút, sau những lần các con về thăm nhà, thăm mẹ!
Chiều nay tóc mẹ phủ bóng tuyết
Nụ cười mẹ còn trong gương nguyệt
Cánh hoa thủy triều dâng đâu đó
Mẹ mãi dòng hậu giang trôi em.
Hai đêm nay, con về quỳ dưới chân mẹ lần cuối trong cuộc đời, được tận mắt nhìn chộ một nụ cười thầm lặng! thầm lặng! con khép mắt để cảm nhận nguồn năng lượng yêu thương ấy với cả khuôn mặt hiền từ hiện về, Mẹ còn nở nụ cười thắm thiết với con! Rồi quảy gót ra đi…!!!
Trăm năm trong cõi vô thường
Canh tàn nguyệt lặng đoạn trường đớn đau
Âm dương cách một nhịp cầu
Thiên thu vắng bóng lệ sầu tiếc thương
Nguyện cầu giọt nước nhành dương
Hồng ân Tam bảo hồn nương bồ đề
Thuyền bát nhã tỏ lối về
An lành giấc ngủ đường về Tây phương.
Mẹ yêu quý của chúng con! Trong giờ phút mẹ vẫn còn đang có ánh sáng soi đường của mười phương Chư Phật, mẹ nhớ lần theo ánh sáng của Thánh hội, hội chúng có nhiều năng lượng từ bi, có nhiều chánh tâm hành đạo. Cánh cửa của quý Ngài mở ra, bởi nơi đó không sinh không diệt, không lạ quen và sợ hãi. Đó chính là quê hương của cõi mẹ đi về…
Thân tử Thích Pháp Bảo
Viết khuya 16/04/ Tân Mão


0 nhận xét