VIỄN DU
Tháng bảy về! những ngày chớm thu trời như dịu lại, cơn mưa ngâu làm nỗi nhớ về mẹ trong chúng ta thêm ngọt ngào và khó tả làm sao nhất là khi ta vẫn còn có mẹ trong cuộc đời. Mẹ ơi! những ngày tháng xa quê,xa mái nhà thân yêu con mới cảm nhận rõ thế nào là tình yêu thương của mẹ. Cái tình cảm thiêng liêng không thể dùng ngôn ngữ trần gian mà diễn tả hết được.
Chiều nay khi ngồi một mình,nhìn xa xa mấy ngôi nhà bên triền núi thấy khói lam chiều mà lòng thầm nghĩ không biết giờ nay ở quê nhà mẹ đã đi chợ về chưa, có ai rút rơm cho mẹ nấu cơm mỗi ngày không nhỉ...? Nghĩ đến đây mà con thấy nhớ về tuổi thơ quá...có lẽ đó là những tháng ngày rong chơi thỏa thích, với những cánh diều no gió thả những ước mơ.
Con còn nhớ có lần hai anh em rủ nhau đi đá bóng cả buổi chiều, tối về con lên cơn sốt dữ dội làm cho ba mẹ và cả nhà thấy lo lắng làm sao...thế mà mới khỏi bệnh con lại cứ vô tư tung tăng vui chơi trên mọi nẻo đường, đâu có biết đôi mắt mẹ đã quàng thâm theo năm tháng và những ưu phiền đã cày lên vầng trán của ba qua mấy mùa lá rụng.
"Chiều nay gửi tới quê xưa,biết bao thương nhớ cho vừa..."Thuyền viễn xứ.Phạm Duy
Mẹ ơi! có những lúc buồn con một mình đì về mấy ngôi làng nho nhỏ còn sót lại ven sông Hương,ở đó cuộc sống vẫn còn thanh bình và yêu lắng lắm! Ngồi một mình ngắm mấy đứa trẻ nô đùa bên đàn trâu đang vô tư gặm cỏ, thỉnh thoảng con lại đưa mắt nhìn mấy cụm lục bình trôi lặng lẽ về cuối sông, đã làm nỗi nhớ quê nhà trong con phần nào nguôi ngoai.
Quê nhà có mái tranh xiêu
Có con đò nhỏ sớm chiều đón đưa
Có hoa cau có bóng dừa
Có người mẹ đã bạc phơ mái đầu
Ngồi một mình giữa cánh đồng thơm mùi lúa chín thật ngọt ngào và thú vị làm sao. Nó làm cho con cảm nhận sâu sắc hơn về tình thương thiêng liêng của mẹ. Hay có khi nó giản đơn,thầm lặng và yên bình như hình ảnh đám lục bình đang biểu hiện đầy triết lí. Mẹ có bao giờ hết yêu thương..? suốt cuộc đời mẹ là bài ca đi cùng năm tháng, của đức hy sinh,sự kham khổ và một tình thương vô biên giới...
Mẹ ơi! mấy hôm nay trăng đẹp lắm, anh em lại rủ nhau đi ngắm trăng, uống trà và hát cho nhau nghe về mẹ, về những kỉ niệm còn bỏ quên...con nghĩ chỉ cần chúng con hạnh phúc và vững vàng trên con đường tu học là mẹ yên tâm lắm rồi!
Mùa cỏ dại ngu ngơ đời khách lữ
Bên hiên chùa ai hát mãi câu ca
Mẹ hiền ơi mái nhà xưa còn đó
Như dòng sông tình mẹ vẫn âm thầm.
Mùa Vu Lan lại về, con lại có dịp cài lên mình bông hoa hồng mà lòng tràn ngập cảm xúc...
Huế.16.7.2011.huyền thoại một đêm trăng
Mẹ Hiền Quán Thế Âm
Hạnh Phương
Kính lạy Mẹ hiền Quán Thế Âm,
Hôm nay con thầm xin mẹ hiền cho con được trở lại thời thơ ấu, được làm một em bé hồn nhiên; và nhất là để được ngây ngô bộc bạch tâm tình với Mẹ.
Chẳng biết tự bao giờ, con tự trao gởi thân con, cuộc đời con, sự sống con cho Mẹ. Con luôn như đứa trẻ ngã người vào lòng mẹ và con luôn thấy đúng lúc, đúng khi mẹ dang bàn tay từ ái đỡ lấy thân con, không để con ngã ngữa.
Chẳng hay tự thuở nào, mỗi buổi sáng mở mắt bỏ chân xuống đất tìm dép để đi là con gọi mẹ. Cất bước, bước chân đầu tiên trong ngày là con gọi mẹ. Vào bữa cơm ăn sáng, trưa, chiều tối, mỗi khi cầm đũa là con thưa mẹ. Khởi đầu bất cứ công việc chi trong ngày con cũng nhớ mẹ. Và rồi, bắt đầu buông thư vào giấc ngủ là con mơ màng nghe tiếng mẹ hát ru. “À ơi! Con ngủ cho ngon, trăm dâu ngàn biển vẫn tròn từ tâm”.
Có lúc, con ngớ ngẫn tự ăn năn rằng, lúc nào, làm gì, nhất cử nhất động, con cứ tên mẹ hiền mà gọi, như thế có khi nào mẹ bực con chăng? Mẹ có thấy bị quấy nhiểu bởi con chăng?
Sau nầy, khi lớn lên một chút, theo mẹ ruột của con, mỗi tối đi chùa, thỉnh thoảng được nghe quý thầy, quý sư cô, quý Phật tử tụng kinh Phổ Môn, con mới chợt thoang thoáng hiểu ra… Hiểu rằng, không phiền chi cả, con cứ gọi đi, con cứ gọi mẹ bất cứ lúc nào con nhớ đến mẹ; bởi vì mẹ là bà mẹ hiền luôn biết lắng nghe tiếng gọi của con, mẹ là bà mẹ có biệt tài THẤY từng tiếng gọi của con, tiếng con thưa mẹ, lời con nói với mẹ như có hình thù, dáng vóc cụ thể, như môi như mắt như xương như thịt. con tâm tình gì mẹ cũng nghe cũng thấy, chứ không như những phụ nữ người trần mắt thịt, lắm lúc con muốn tâm tình thốt thưa đôi chút, họ chả muốn nghe, thi thoảng có cả người vờ bịt cả tai, che cả mắt. Con “ngộ” ra một điều: có lẽ mẹ là một bà mẹ chịu khó nhất giữa cuộc đời nầy; và mẹ có một khả tính mầu nhiệm, mà người đời khó có, đó là vừa nghe được tiếng lại còn thấy cả hình thù của cái tiếng ấy nữa. Có lẽ vì vậy mà mẹ có tên gọi là Quán Thế Âm.
Có lần đứng trước sân chùa, một ngôi chùa nhỏ ở một vùng quê, chiêm ngưỡng hình tượng lộ thiên của mẹ, rưng rưng đôi mắt chí thành cung kính, tận đấy lòng con đã thốt nên lời tán thán: “Ở giữa trái tim con, trong ngần hình ảnh mẹ, trải bao nước bao non, giọt cam lồ mát mẻ”.
Mẹ ơi! Không đợi đến khi lâm vào “lửa dữ” khi bị “nước lớn cuốn trôi”… con mới gọi mẹ cầu cứu. Cũng không đợi khi ưng “được con trai vừa có phước đức vừa có trí tuệ” hoặc muốn “được con gái đoan chính, đẹp, có gốc rễ phước đức gieo trồng trong đời trước và được mọi người mến trọng” vân vân, khi ấy con mới gọi mẹ, thưa thốt, bộc bạch, cầu nguyện van xin. Dù con biết những việc ấy không trái với bản nguyện độ sanh của mẹ.
Con đã thực tập trong cuộc sống đời thường của con, cố gắng từng ngày từng đêm nhớ đến mẹ, càng nhiều càng tốt, bất cứ lúc nào, làm gì mà cũng nhớ đến mẹ “được” thì thật tuyệt vời làm sao.
Con thực tập nhớ mẹ như thế nên lúc nào, làm gì mà cũng nhớ đến mẹ “được” thì thật tuyệt vời làm sao.
Con thực tập nhớ mẹ như thế nên lúc nào con cũng thấy được mẹ chở che, con ít thấy “đói lòng” vì con luôn có cảm giác được uống những giọt nước ngọt nhiệm mầu từ đầu nhành dương liễu của mẹ. lên thác xuống ghềnh, đầu non cuối bể, những bước chân con đi như luôn luôn được mẹ dẫn dắt, tay mẹ nắm tay con; và con luôn vững lòng bước chân đi tới, không sợ lạc vào chốn ao tù hiểm nguy.
Kính lạy mẹ, nếu được bày tỏ nói lời tôn kính ngưỡng mộ mẹ, ngưỡng mộ mẹ hiền Quán Thế Âm, thú thực với mẹ, con hơi lúng túng, không biết nói lời sao cho “đúng”, cho “phải phép” cho “phải đạo”. Với con, đã là “tín ngưỡng” thì hình như “hơi khó” mà cũng chẳng cần phải “lý luận” nữa. Chẳng cần phải trả lời những câu hỏi “vì răng”, “tại sao”.
Ai lại đi đặt câu hỏi cho một bà mẹ, rằng vì sao mẹ phải cho con bú, mẹ phải mớm cho con ăn. Mẹ mớm cho con ăn là việc tự nhiên “đang làm” của mẹ. Mẹ cho con bú là việc đương nhiên của mẹ khi đôi môi khi con ngậm nuốm vú mẹ.
Với con, từ thẩm sâu tận đáy lòng, con vọng ngưỡng tôn thờ mẹ; con phó thác đời con vô điều kiện cho mẹ; con là đứa trẻ luôn ngã vào lòng mẹ và bao giờ cũng thế, đôi tay mầu nhiệm mẹ luôn đỡ lấy con.
Con tuyệt đối tin, từ sáng tới chiều, từ ngày đến đêm, dù sáng nay trời trong, chiều mai u ám đen kịt, dù đèo cao dốc thẳm, dù bảo táp mịt mùng, con tin vào hồng ân của mẹ che chở bảo bọc đời con, an toàn tuyệt đối. Vì thế từng bước chân con thanh thản vào đời, tâm con trong, hồn con sáng. Và ngôn ngữ loài người trong tâm thức con, tiếng gọi từ hiệu Quán Thế Âm, nhiểu nhiều lúc với con, nghe âm hưởng như tiếng gọi mẹ đầu đời trên đôi môi một đứa trẻ thơ.
Nam mô Đại từ Đại bi Quán Thế Âm Bồ-tát ! Mẹ hiền ơi! Mẹ hãy cho con được mãi mãi gọi đứng tiếng “mẹ ơi” của đứa trẻ thơ gọi tiếng Mẹ đầu đời!
Con lắng chờ nghe tiếng mẹ bảo “ừ” với con!
VĐPP
Theo Tra Thơm

0 nhận xét