Thích Thái Hòa
Học xong tiểu học, tôi xin cha mẹ xuất gia, cha mẹ tôi đồng ý và đưa tôi đến chùa PhướcDuyên-Huế, xin Thầy trú trì cho tôi được xuất gia. Được Thầy tôi đồng ý mà không có điều kiện nàocả, bấy giờ tôi và cha mẹ tôi hết sức vui mừng.
Cha mẹ tôi ký thác tôi cho Thầy, rồi lạy Thầy, chào ra về và dặn tôi: "Tu là khó lắm, con đãưa, thì phải cố gắng làm cho được, và ba mẹ cũng cố gắng tu để giúp con. Và con phải luôn luôn biếtvâng lời Thầy dạy. Thầy là người cha tinh thần đó nghe không. Con hãy gắng lên, ba mẹ về nhé!".
Tôi rươm rướm nước mắt, chắp tay tiễn đưa cha mẹ ra khỏi cổng chùa và đứng yên lặng đưamắt dõi nhìn theo cha mẹ với hai tâm trạng: một tâm trạng ưa tu, và một tâm trạng còn tiếc tiếc, chođến khi cha mẹ đi khuất dạng, tôi từ cửa tam quan đi vào, Thầy bảo, Trí lấy chổi quét sân chùa đicon!
Như vậy, bước đầu hành điệu của tôi là quét lá sân chùa.
Ở nhà tôi chưa bao giờ cầm chổi và quét nhà và sân, kể cả giặt áo quần, vì tất cả việc ấy đềucó các chị tôi, còn tôi chỉ biết ăn, học, chơi và nghịch.
Vì là chưa bao giờ cầm chổi để quét, nên từ cách cầm chổi đến cách quét rác đều là lúng túng,nên Thầy tôi đã dạy cho tôi bài học hành điệu đầu tiên là quét.
Thầy tôi dạy cho tôi cách cầm chổi và cách quét, phải đưa những lát chổi nhanh, mềm và nhẹ,không nên quét ngược gió, quét lá đến những chỗ thấp un lại và hốt đổ sau vườn chè để làm phâncho cây.
Lại nữa, mỗi khi quét là phải quét từ chỗ cao đến chỗ thấp, để những chỗ thấp ấy lâu ngàycũng biến thành chỗ cao, để sân chùa không còn có chỗ cao thấp, nhìn vào thấy đẹp nghe không Trí!
Nghe lời Thầy dạy, trong lòng rộn lên những nỗi vui mừng, vì ở nhà có khi nào mình được chamẹ dạy cho mình cách quét rác này đâu, ngay cả năm năm học ở trường làng cũng không nghe Thầycô nào dạy cho mình quét sân quét nhà kiểu này cả.
Tôi vui sướng và thực tập mỗi ngày, thỉnh thoảng nỗi nhớ nhà gợn lên trong tâm, tôi hát nghêungao, lát chổi không chủ động, Thầy tôi nhìn thấy vậy và hỏi: Trí, một tuần rồi con quét rác đã đượcchưa? Tôi bỏ chổi xuống, chắp hai tay, dạ bạch Thầy, tạm được.
Thầy cười và nói: "được đâu mà được, còn lâu lắm con ạ".
Một tuần sau nữa, Thầy lại hỏi tôi: Trí quét chùa đã sạch chưa con? Tôi chắp tay cúi đầu vàthưa. Kính bạch Thầy, dạ sạch!
Thầy cười và nói: "sạch đâu mà sạch". Nghe Thầy dạy, tôi nhìn lui, nhìn tới, nhìn qua, nhìn vềtrên sân chùa không còn một chiếc lá nào, mà sao Thầy nói với mình sân chùa chưa sạch.
Biết ý tôi băn khoăn, Thầy dạy: "Trên sân chùa mới sạch lá, chứ đâu đã sạch cỏ. Sân chùa cócỏ làm sao gọi là sân chùa sạch được. Trước sân chùa, cỏ cũng là lá đó con à!".
Như vậy, mới ở chùa hành điệu một tuần, tôi đã học đến hai bài học-một là "quét"; và một bàihọc "cỏ là lá". Hai bài học thật hết sức thực tế và thâm trầm.
----------------------------------------------------------------
Nam Mô A Di Đà Phật_()_
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật_()_
Kính bạch Ôn Thích Thái Hòa!
Hôm nay là ngày sinh nhật Thư Viện Cổ Pháp vừa tròn một tuổi. Cũng là ngày con nhận được món quà Thầy gửi tặng con. Với con, những lời dạy của Thầy thật vô giá. Những lời pháp đó đã dẫn dắt, soi sáng cho con những khi con gặp điều tăm tối. Tuy con chưa một lần được gặp Thầy, nhưng có thể nói, Thầy đã hiện diện, dẫn dắt con trong từng bước học Phật và cả khi con sống trong đời.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật_()_
Nam Mô A Di Đà Phật_()_
Con thật sự cảm động, rơi nước mắt khi nhận được mốn quà tinh thần, nhận được cả năng lượng từ bi, yêu thương của Thầy gửi gấm trong đó. Con đã nương tựa và lớn lên trong sự dạy dỗ của Thầy. Bây giờ con được Thầy biết đến. Cứ như một người con được về với gia đình, thì hôm nay, tâm trạng của con cũng vui mừng và xúc động như vậy.
Con thật sự cảm động trước món quà của Thầy.
Con xin thành tâm đãnh lễ Ôn!
Nguyện cầu mười phương Chư Phật gia hộ cho Ôn được nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, để dẫn dắt Phật tử chúng con trong sự hành tri tu học, để soi sáng chúng con trong sự tầm cầu giác ngô!
Nam Mô A Di Đà Phật_()_
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật_()_
Một số hình ảnh sinh hoạt và mừng ngày Thư Viện Cổ Pháp 1 năm.

0 nhận xét