Tôi đi tìm em


“…Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ, nhưng sao tâm tư cứ luôn vọng mời. Có những niềm riêng gần như hơi thở, nuôi ta cô đơn, nuôi ta đợi chờ. Có những niềm riêng một đời giấu kín như rêu, như rong đắm trong bể khơi… Có những niềm riêng làm tim thổn thức, nên đôi môi xinh héo hon nụ cười…”.
Lời bài ca được cất lên như chính những gì lòng tôi đang nặng trĩu. Em đã đi đâu mất sau những tháng ngày có tôi hiện hữu, để mình tôi cô đơn trong tiếc nhớ bồi hồi.
Em đủ thông minh để hiểu được rằng tôi yêu em và luôn mong em gặt hái được hạnh phúc trong cuộc đời để đi cùng tôi đến tận cuối đường ảo tưởng. Nhưng em của tôi ngây thơ quá, em của tôi vô tư quá để rồi em đã vô tình buông lỏng tay tôi, rời tôi ra để tìm lấy năm thứ hào nhoáng ở bên ngoài. Tôi buồn lắm vì phải xa em, tôi buồn lắm vì để em tuột mất khỏi tầm tay.
Có lẽ những thú vui trần tục đã làm em quên đi tất cả, cuốn hút em vào cuộc đời để em mãi xa tôi. Em cũng đã quên rồi lời tỏ tình của tôi rằng: Ta đến với nhau vì nhân duyên giả hợp. Ba mẹ đã đưa tôi về bên em bằng năm nhóm nhiệm mầu và từ đó em đã thấy bóng hình tôi hiển lộ. Thật ra ta không phải có nhau và gặp nhau trong bối cảnh hiện đời mà ta đã song hành trong nhau từ vô lượng kiếp. Mỗi lời em nói, mỗi ánh mắt em nhìn, mỗi hơi thở vào ra của em và mỗi nhịp tim đang đập trong cơ thể của em đều có tôi làm chứng. Tôi đã yêu em bằng tất cả trái tim. Tôi đã nhớ em trong tận cùng nỗi nhớ và cùng gánh vác cho em với tất cả buồn vui trong cuộc đời.
Nhưng hôm nay em đã quên rồi câu ước hẹn, em đã quên rồi mối tình duyên hợp của hai ta, em đã phụ bạc năm nhóm nhiệm mầu mẹ tặng, em đã bỏ tôi, bỏ tất cả và lao đầu vào năm thứ độc tố của trần gian mà em nào hay biết. Em se sua với đời bằng những thứ mô đen, em lao đầu vào để ôm ấp những lợi danh trần thế, em cúi đầu khất phục trước những giả hợp của cuộc đời, em đã yêu đến quên đường về bởi một kẻ hào hoa dù biết rằng không thật.
Điều đó cũng đồng nghĩa rằng em cũng đã quên luôn cõi chân như mầu nhiệm, một kỷ niệm, một chứng tích khó phai khi tình yêu đôi ta trổ cành xanh lá. Em cũng đã quên luôn vị thầy khả kính, từng là chứng nhân cho tình yêu của hai ta. Người đã ban cho ta ba ngôi báu, dạy ta phương pháp trở về bằng tám con đường thuần thiện nhất, cho ta sáu căn đầy đủ để đôi mình có ngày gặp gỡ và yêu nhau… Sao em không biết trân trọng giữ gìn khi hạnh phúc còn trong hơi thở?! Sao em cứ thích chơi trò đuổi bắt trong tôi để đêm ngày tôi mãi lao đao tìm kiếm?!
Cùng tử ơi! Em đang ở đâu?! Tôi đang gọi em bằng chính nỗi nhớ và hơi thở của trái tim mình. Hãy về đi em?! Hãy quay về bên tôi, để chúng ta sẽ lại có nhau, cùng nắm tay nhau xây tiếp lâu đài tuệ giác còn dang dở. Thế gian ngoài kia đang ngập chìm trong biển lửa khổ đau, em đừng nuối tiếc vì vô thường không đợi người ta hẹn. Về lại bên tôi để còn kịp lúc tiễn tôi trên một đoạn đường, tôi sẽ không ra đi nhưng không bao giờ tôi đến. Bởi lẽ chúng ta đã có nhau, hay nói đúng hơn em đã có tôi từ vô thỉ và trong nhận thức mong manh em - tôi thực chưa bao giờ từng hiện hữu tử sinh.
“Dường như chân đã mỏi
Đường lao xao phố chiều
Mà lòng còn hồ hởi
Dặm dài niềm thương yêu
Cõi trần đời bụi bặm
Đầy ắp nỗi vui buồn
Để một lần say đắm
Rồi một lần chợt buông
Về chốn xưa bến đợi
Nhẹ tênh bước thăng trầm
Khối tình không biên giới
Xin tặng người tri âm” (Tâm Chơn)
Ngày mai khi bóng hình tôi mất đi em hãy mỉm cười và bình thản tìm tôi trở lại, tìm tôi qua thanh sắc đã sinh và đã mất, để thấy được rằng tình yêu tôi dành cho em là vĩnh viễn thuỷ chung, để em thấy được rằng tôi vẫn còn chân thực, chưa bao giờ đi, chưa bao giờ đến, qua thời gian, qua nhận thức, qua chủ khách tồn sinh. Tìm tôi và tiện dịp em tìm em, khám phá nét nguyên sơ để cho em thấy rằng em là bất diệt, em sẽ thấy không có gì đi, mất…Chân như sẽ xuất hiện mầu nhiệm nơi tử sinh. Tôi đang mỉm cười an nhiên trong phút giây hiện tại. Nụ cười nở mãi trong bài ca mùa xuân bất tận. Trong nụ cười kia em sẽ thấy em còn mãi bởi vì em quả thực chưa bao giờ hiện hữu trong ảo tưởng tồn sinh. Nụ cười hôm nay ta sẽ nhìn thấy ở ngày mai, tận cuối đường ảo tưởng.
Không có gì đã qua và đã mất
Không có gì sẽ qua và sẽ mất
Và suối chim khuyên em hôm nay
Hãy mãi là bông hoa hát ca (TSNH).
TN.Nhuận Bình
Cẩn bút
Đọc thêm bài Nắng Tháng Hai:

Bạn Đã Xem Chưa

0 nhận xét

Đăng Nhận Xét

Copyright © NhocLak.Com .